say tình yêu em đến cuồng dại

Từng câu thơ như mang trong mình những điệu nhạc lúc sôi động, lúc thầm thì, đầy đủ những cảm giác đắm say nồng nàn của tình yêu, của tuổi trẻ, của một mùa xuân đang căng tràn nhựa sống. Điệp khúc "này đây…" mang đến nhịp thơ dồn dập, thể hiện cảm xúc bất ngờ, niềm vui sướng hạnh phúc khi chợt nhận ra món quà quý giá mà thiên nhiên ban tặng. Say Tình Yêu Em Đến Cuồng Dại - (Chương 31) - Tác giả Mạn Châu Sa Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Chương 44: Tôi bảo em tránh ra! Chương trước Chương tiếp. Một ngày gặp được tận hai lần, đúng là có thể dùng từ trùng hợp để hình dung. Bạch Linh lễ phép cười cười chào lại hắn. Rõ ràng Yến Lạc không thích người này, cô cũng không muốn có quá nhiều tiếp xúc Say Tình Yêu Em Đến Cuồng Dại 1: Đụng Phải Kẻ Điên Chương sau Nhân dịp ngày khuyến học VN 2/10. VLognovel tặng thêm 20% giá trị hiến máo để khuyến đọc tại trang 😆. Khuyến mãi áp dụng từ 12h trưa ngày 26/9 đến 12h trưa ngày 3/10!!! Giang Đô, một thành phố mỹ lệ, phồn hoa phát triển nhất của nước X. Chương 32: Hạ noãn. Bạch Linh gần như là chạy trối chết trở về trường học, vội vàng đi vào phòng vệ sinh rửa cổ. Nhưng rửa như thế nào cô như vẫn còn ngửi thấy quanh quẩn bên chóp mũi còn mang theo nhàn nhạt mùi thuốc lạ cùng vị bạc hà. - Đúng là điên rồi. kewajiban mematikan keran air jika tidak dipakai haknya adalah. CHƯƠNG 15 DẠY DỖBạch Linh bị nam nhân tóc vàng lôi kéo cánh tay, dù có giãy dụa như nào vẫn không tránh thoát thể cô thật sự không có chút sức lực, cả người khô nóng không thôi, hiện tại chỉ muốn dán lên nơi nào đó lạnh băng để giải toả khó chân trở nên mềm nhũn, còn không đợi cô ngã ngồi trên mặt đất, nam nhân tóc vàng đã trực tiếp khiêng cô lên nhân tóc vàng này tên Ngạn Hi, là bạn bè ở nơi này của Yến Lạc. Hắn có thể trạng khoẻ mạnh, sức lực to lớn, mà vẻ ngoài lại rất tuấn tú lịch là trước kia hắn chỉ khiêng qua nam nhân, đây vẫn là lần đầu tiên hắn khiêng nữ nữ nhân này thanh thuần động lòng người như thế nào thì hắn cũng không dám chính là người của Yến thiếu nha! Chỉ có ai chê mạng lâu mới dám ôm cô ta!Rốt cuộc nữ nhân này là người nào?Yến thiếu chơi ở club này lâu như vậy cũng chưa từng thấy hắn mang nữ nhân vào phòng mình. Cho dù là "công chúa" ở nơi này, Yến thiếu cũng không thèm chạm vào dù chỉ một vừa nãy, nữ nhân này còn luồn tay vào trong áo sờ loạn, Yến thiếu thế nhưng lại không tức tâm Ngạn Hi cực kỳ chấn động, không thể dùng từ ngữ để diễn Buông... buông tôi ra...Ngạn Hi mặc sơ mi trắng, trên người thoang thoảng mùi nước hoa rất có mị lực, nhưng Bạch Linh lại cảm thấy có chút khó không ngừng vùng vẫy, hay tay không chút lưu tình cào cấu sau lưng Ngạn Hi, làm hắn đau đớn hét lên một A! Đau đau đau...Ngạn Hi cảm thấy sau lưng đau rát không thôi, gương mặt trở nên nhăn nhó Ngủ qua không ít nữ nhân nhưng chưa từng có ai dám cào ông đây, cô vậy mà dám...Bạch Linh không thèm nghe hắn lải nhải, hai tay lẫn hai chân không ngừng vùng vẫy, cào tầng vip này đến phòng Yến Lạc không xa, nhưng chỉ vài phút ngắn ngủi mà cả người Ngạn Hi đều là vết khi ném Bạch Linh vào phòng, hắn thậm chí không kịp nhìn xem bộ dáng hiện tại của cô như thế nào liền hoảng hốt đóng chặt cửa Ui...Ngạn Hi vòng tay ra sau khẽ sờ lưng liền không nhịn nổi mà hít mạnh một kiếp, quần áo đều bị cào rách thành như này, khó trách lại đau như vậy!Không hổ là người Yến thiếu nhìn trúng, quả nhiên độc lạ!Trong lòng Ngạn Hi lại càng thêm kính nể Yến Lạc. Còn không đợi hắn nghĩ nhiêu, tiếng chuông điện thoại liền vang nhấn tiếp điện thoại, đầu bên kia liền truyền đến giọng nói trầm thấp- Tầng 3 phòng 301, Yến thiếu sắp giết Mẹ kiếp, cậu không biết ngăn à!Ngạn Hi bất chấp vết rách sau lưng, vội vàng ấn thang máy đi Tư Đằng, có phải cậu không nghĩ cản Yến thiếu đúng không?Tư Đằng trầm mặc vài giây, sau đó khẽ cười một Hi "......" Quả nhiên đoán đúng, hắn ta không muốn ngăn lại...Chờ đến lúc Ngạn Hi vội vàng chạy tới thì phòng 301 đã thảm đến mức không thể dùng lời để hình tĩnh bên này quá lớn nên hấp dẫn không ít người đến xem náo nhiệt. Đám người hoảng sợ nhìn Yến Lạc, hắn đang cầm vỏ chai rượu không ngừng đập xuống nam nhân nằm trên mặt như mèo vờn chuột, mỗi lần xuống tay đều tránh đi nơi yếu hại trên người nam nhân kia, trên mặt đất xung quanh rơi đầy mảnh vỡ thuỷ tinh nhìn mà hùng vây xem đông kín, lúc Ngạn Hi tiến vào nhất thời không tìm được chỗ đặt Đằng cùng một nam nhân khác cũng không rảnh rỗi, dưới chân hai người lần lượt dẫm lên đám nam nhân kia, thậm chí còn dí mặt bọn chúng lên thuỷ Đau không?Tư Đằng vừa hỏi, lòng bàn chân còn không quên dùng phòng tràn ngập tiếng kêu thảm thiết cùng xin tha của đám người trung niên kia. Nếu Ngạn Hi không ngửi nhầm, có lẽ những người này bị doạ đến mức đái cả ra quần...Yến Lạc thấy hắn tới thì cũng không hỏi gì về Bạch Linh, chỉ tuỳ tay ném ly rượu cho hắn, nói- Trên ly này có dấu son, đưa đi tra xem có thuốc hay nhân dưới chân Yến Lạc lập tức giãy Các người không hề có chứng cứ, sao lại dám đánh chúng ta. Dựa vào cái gì mà nói chúng ta làm, còn có vương pháp hay không!Ngạn Hi đỡ lấy ly rượu, sau đó gọi điện bảo người lại đây kiểm tra chất lỏng còn sót lại ở đáy đó hắn nhìn Yến Lạc, nói- Yến thiếu, hay là trực tiếp đưa mấy người này đến chỗ Tiêu ca giam trước mấy ngày ca là bạn bè của bọn họ, hắn làm trong đội ngũ hình cảnh ở Giang Đô, chức vị không rõ ràng lắm nhưng chắc chắn không Lạc cúi đầu nhìn vẻ mặt không phục của nam nhân trung niên dưới chân, khoé miệng chợt cong lên- Vậy không thú vị, quá tiện nghi cho bọn lời hắn sải bước ngồi vào trên sô pha, châm điếu thuốc rồi phả ra làn khói mờ ảo che hơn nửa gương mặt càng làm hắn trở thêm bá âm giống như lời thì thầm của ác ma chợt quanh quẩn bên tai mọi Mang vợ con bọn họ lại nhân trung niên kia vốn còn không phục, nhưng hiện tại nghe thấy lời này thì lập tức trở nên luống cuống- Cậu làm gì! Muốn bắt cóc vợ con tôi sao?Mấy nam nhân trung niên khác cũng không chịu nổi nữa, cố gắng ngẩng lên gương mặt bê bết máu, mở miệng cầu xin- Chúng tôi sẽ nói hết... xin cậu tha cho bọn nhỏ, đừng mang chúng đến đây...Yến Lạc khẽ nhếch Đang cầu xin tôi sao?Dứt lời, tiếng cười trầm thấp liền vang Đáng tiếc, trước nay tôi không biết thế nào là xin tha!...-......- Mạn Châu Sa -... Giang Đô, một thành phố mỹ lệ, phồn hoa phát triển nhất của nước X. Nơi đây như một thương trường khổng lồ, tập trung hàng ngàn vạn các tập đoàn lớn nhỏ khác nhau, bởi vậy sự cạnh tranh luôn khốc liệt hơn bất kì thành phố nào. Vùng đất Giang Đô này chủ yếu chịu sự chi phối của bốn gia tộc lớn Yến gia, Bạch gia, Lăng gia và Hạ gia. Một khi nhắc đến tập đoàn Vạn Thiên, chắc chắn không ai là không biết đến cái tên này, tập đoàn đứng đầu Giang Đô, và cũng nằm trong top đầu các tập đoàn trên cả nước. Mà người đứng đầu tập đoàn Vạn Thiên chính là Yến Thịnh, một người doanh nhân tài giỏi, khôn khéo lão làng trên giới thương trường, nhưng lại có đứa con trai độc tôn - Yến Lạc khác ông một trời một vực. ...... Trường cấp ba Hoa Thục. Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới, cũng là ngày đầu tiên Bạch Linh chuyển đến đây học ở lớp 12B. - Ở trường này, cậu nhớ đừng có trêu chọc tên Yến Lạc lớp 12E đấy. Vừa mới chuyển trường đến đây, Bạch Linh liền nghe được người bên cạnh nói như vậy với đứa bạn. Nghe thấy ngữ khí nghiêm túc của nam sinh kia, tính tò mò trong Bạch Linh lập tức trỗi dậy, cô lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai lắng nghe. - Yến Lạc là ai? Một nam sinh đeo kính vội hỏi, đây cũng là vấn đề Bạch Linh muốn biết. Nam sinh kia nhìn thoáng qua thầy cô đang phát biểu trên sân khấu, nhỏ giọng nói - Có thể coi là giáo bá ở trường này, chỉ cần thấy ai không vừa mắt hắn liền ra tay đánh người. Hơn nữa hắn còn qua lại với mấy tên ngoài xã hội, năm ngoái còn đánh người khác đến mức phải nhập viện. Nghe tới đây, trong não Bạch Linh lập tức hiện lên hình ảnh một nam sinh mặt mang sẹo dài ngang má, ánh mắt chim ưng cùng dáng vẻ hung ác dữ tợn. Nam sinh kia nói tiếp - Nghe nói hắn phải học lại một lần, đặc biệt lạm giao, mỗi ngày đều qua lại với không ít phụ nữ ở bên ngoài trường. Nam sinh đeo kính hỏi - Chúng ta học khác dãy nên chắc không gặp phải hắn đâu nhỉ? Nam sinh kia nhún nhún vai - Ai biết được, có khi liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn liền như chó điên xông lên mà đánh người cũng nên. Nam sinh còn muốn nói tiếp gì đó nhưng nhìn thấy giáo viên hàng trước quay đầu nhìn lại đây, hắn lập tức ngậm chặt miệng lại. Bạch Linh có chút tò mò về giáo bá tên Yến Lạc kia, nhưng dù sao cũng khác lớp lại còn khác khu dạy, e rằng đến khi giáo bá tốt nghiệp cô cũng sẽ không đụng mặt hắn. Sau khi thầy cô phát biểu xong, tiếp theo là đến lượt học sinh đại biểu lên sân khấu. Cả hội trường bỗng trở lên xôn xao, còn có tiếng thét chót tai của các nữ sinh. Bạch Linh nhìn theo tầm mắt của mọi người liền thấy một nam sinh vẻ ngoài nhã nhặn ôn nhu, gương mặt tuấn mỹ như một vị hoàng tử. Nam sinh đứng trên sân khấu khẽ điều chỉnh độ cao microphone, hơi hơi cúi đầu cười nói - Các thầy cô, các bạn học sinh thân mến, xin chào mọi người, tôi là Lăng Hàn lớp 12A... Giọng nói nam sinh ấm áp, có chút trầm ổn không tương xứng với lứa tuổi, thỉnh thoảng hắn lại rũ mắt nhìn một chút bản thảo trong tay. So với giáo bá Yến Lạc bị miêu tả như hung thần ác bá thì học trưởng này quả thực tựa như vương tử vườn trường. Cùng là đồng phục xanh trắng đan xen, nhưng mặc trên người Lăng Hàn lại khiến người ta không khỏi cảm thán bởi khí chất tựa như vương tử bước ra từ trong truyện tranh. Có nữ sinh ngồi hàng ghế trước Bạch Linh nhỏ giọng nói - Tớ ở trên trang web trường từng nhìn thấy anh ấy, đó là giáo thảo trường học, luôn xếp nhất toàn trường. Vừa học giỏi lại còn đẹp trai. Thì ra trên thế giới này thực sự có người ưu tú như vậy! Bạch Linh ngẩng đầu liếc Lăng Hàn một cái, sau đó lại giống như không có việc gì mà thu hồi tầm mắt. Sau khi lễ khai giảng kết thúc, Bạch Linh cùng bạn học lần lượt về lớp tập hợp chờ thầy cô phát đồng phục quân sự. Chỗ ngồi của Bạch Linh dựa sát cửa sổ, xuyên qua cửa sổ là có thể nhìn đến dãy học đối diện, đó là khu chuyên dùng cho các lớp cá biệt, điển hình là 12E. Bạch Linh vốn là người hơi hướng nội, không am hiểu cùng bạn học xung quanh giao lưu, cho nên cô chỉ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Chờ sau khi giáo viên vào phòng học, phát xong đồng phục cho mọi người thì liền tan học. Bạch Linh mấy chục năm nay vẫn luôn sống ở nhà dì của mình. Sau khi cha mẹ ruột qua đời, cô được dì Bạch - em gái của mẹ nuôi lớn. Từ trường học về đến nhà Bạch Linh cũng không xa lắm, nếu đi đường tắt thì chỉ cần mười năm phút. Hiện tại sắc trời còn sớm, sau khi về nhà cô còn có thể nhân lúc dì Bạch chưa đi làm về mà nấu xong cơm nước. Bạch Linh ôm đồng phục, dọc theo cửa sau đi vào một ngõ nhỏ. Ngõ nhỏ này khá chật hẹp, không thể đi xe vào, hai bên nhà lầu cao chót vót gần như không thấy được ánh sáng, làm người cảm thấy một loại âm u, ẩm ướt khó tả. Bạch Linh lại rất quen thuộc với con đường này, bước chân vẫn đều đều tiến thẳng về trước, nhanh lẹ đi qua từng con ngõ ngoằn nghèo. Đúng lúc đi được nửa đường, cô liền bị hấp dẫn bởi âm thanh phát ra trong một ngõ cụt phía trước. Trong ngõ truyền đến tiếng nam nhân chửi rủa, nhục mạ, không lâu sau lại biến thành từng tiếng kêu rên thảm thiết. Bạch Linh đoán chắc là có người đang xảy ra tranh chấp, cho nên cô không muốn ở lại lâu, muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Ai ngờ lúc đang đi qua lại nghe được tiếng hét thảm thiết khiến cô sợ tới mức giật nảy mình, theo phản xạ cô liền quay đầu nhìn qua phía phát ra âm thanh. Trong ngõ cụt âm u, một nam sinh mặc đồ đen đang dùng tay bóp cổ nam nhân đối diện. Hắn khẽ nhếch miệng phát ra tiếng cười trầm thấp làm Bạch Linh chợt dựng thẳng lông tơ. Tầm mắt khẽ chuyển xuống thấp, Bạch Linh hoảng sợ vội lùi về sau một bước. Trên mặt đất nằm ngổn ngang đống thân người, vẻ mặt bọn họ tím tái, máu văng khắp đất, một số người còn không ngừng kêu rên. Đây... là đã chết sao? Bạch Linh muốn chạy, nhưng bởi vì quá sợ hãi lòng bàn chân như bị keo dính chặt tại chỗ không thể động đậy nửa bước. Một tiếng cười trầm thấp truyền đến, Bạch Linh theo bản năng ngẩng đầu, ngay sau đó liền đối diện với một đôi đồng tử đen tuyền, tràn ngập tính xâm lược. Tiếp đó, nam sinh này còn làm trò trước mặt cô, vung tay đấm một quyền vào trên mặt nam nhân kia. Lập tức máu cùng răng liền đồng loạt bị đánh văng ra ngoài. - - Bạn đang đọc truyện Say Tình Yêu Em Đến Cuồng Dại của tác giả Mạn Châu Sa. Giang Đô, một thành phố mỹ lệ, phồn hoa phát triển nhất của nước X. Nơi đây như một thương trường khổng lồ, tập trung hàng ngàn vạn các tập đoàn lớn nhỏ khác nhau, bởi vậy sự cạnh tranh luôn khốc liệt hơn bất kì thành phố nào. Vùng đất Giang Đô này chủ yếu chịu sự chi phối của bốn gia tộc lớn Yến gia, Bạch gia, Lăng gia và Hạ gia. Một khi nhắc đến tập đoàn Vạn Thiên, chắc chắn không ai là không biết đến cái tên này, tập đoàn đứng đầu Giang Đô, và cũng nằm trong top đầu các tập đoàn trên cả nước. Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Em Buộc Phải Yêu Tôi hay Nhật Ký Lừa Ba Của Bảo Bảo. Khách Lạ uk v đấy Trả lời Chapter 18Báo vi phạmt thấy kết bth mà mấy bạn cứ làm quá, top tỉnh lại rồi bot cũng yêu top rồi, đây là một kết mở và cho dù có không cần coi thì cũng biết kiểu gì bot và top cũng đến với nhau nên là thôi post mấy cmt hài ẻar nữa đi Khách Lạ Ánh Tuyết Trả lời Chapter 18Báo vi phạmđọc binh luận hơi rén , nhưng vẫn cố đọc hết , kết này cũng đâu buồn lắm , nếu xét về mặt top và bot cx coi như là mở đầu cho tương lai sẽ tốt đẹp hơn của 2 ng Khách Lạ Nguyeet Trả lời Chapter 18Báo vi phạmCái kết hơi buồn ಠ ೧ ಠ Thành viên Inostraan Trả lời Chapter 18Báo vi phạmReichi,tỉnh dậy đi?anh có đcc thứ anh muốn rồi mà?Chiharu,người anh yêu đang buồn lắm đó,tỉnh dậy đi,nói rằng anh yêu cậu ấy đi,nếu anh không tự sát thì giờ anh thật sự đã có một tình yêu mà anh muốn rồi,nhưng không,anh lựa chọn bỏ đi,sau khi làm vậy,sau khi bỏ tất cả để đến đc với cậu ấy ư?thứ gì anh muốn có thì khi anh sống lại không có đcc,nhưng sau khi anh tự sát. Thì nó lại đến bên,nên anh có rồi mà,tỉnh dậy đi..... uk v đấyKhách Lạ 1 giây trướcChapter 18Báo vi phạmthôi hề quá c ơi, vốn dĩ top tỉnh lại từ lâu rồi nhưng căn bản là thấy có lỗi và không biết nên đối diện với bot thế nào nên giả vờ là chưa tỉnh thôi Thành viên [.ĐỆ_quỷ]ChInA-OyU Trả lời Chapter 18Báo vi phạmhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu.... sutttk khok khokl Khách Lạ Tahor Trả lời Chapter 10Báo vi phạmMá ơi trầm cảm thật sự luôn á Khách Lạ Ảo tưởng Trả lời Chapter 18Báo vi phạmHuhu dậy không hả trời.... Khách Lạ hủ nữ Trả lời Chapter 18Báo vi phạmkhóc thiệt luôn trời Khách Lạ Tử Đằng Trả lời Chapter 10Báo vi phạmDù ai nói ngả nói tuôi vẫn bất chấp ủng hộ nhà nội Khách Lạ Nice Trả lời Báo vi phạmTội nghiệp cô gái quá, má tự xát sao ko cho nó chết luôn cho rồi. Thằng kia cũng éo có nghị lực gì. Khách Lạ Hương Honi Baka Trả lời Chapter 16Báo vi phạmNếu nghĩ cốt truyện theo một góc nhìn thực tế đen tối hơn thì có vẻ như anh seme từ nhỏ đã bị vấn đề về tâm lý rồi giống như mở đầu tập đoạn ta nghĩ nó chỉ là một phần thừa thải nhưng thật ra nó mới yếu tố và cả việc anh công yêu uke thế nào việc ảnh hưởng từ nhỏ đã khiến anh seme chịu thiệt thòi khi không có tình cảm sự yêu thương từ gia đình thế nên lớn lên tính cánh của anh rất nghiêm khắc, có vẻ như anh chỉ có một vài người bạn trong đó có uke việc mà một người quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ mình khiếm anh công rơi vào lưới tình của uke cuộc sống của anh dù phức tạp nhưng anh uke đã cho anh seme được hạnh phúc thế nên lúc anh uke nói sắp kết hôn thì như cây cung bắn qua tim vậy dù cố gắng thế nào cũng không phục hồi được lúc đó như sắp triệu hồi một nhân cách khác của anh vậy và cao trào nhất là khi anh uke từ chối và không phủ nhận tình yêu của anh seme thì nhân cách xấu của anh đã trỗi dậy lý do như trên ảnh có vấn đề về tâm lý thứ hai là ảnh quá yêu anh uke nên sinh ra ích kỷ, đố kị muốn chiếm anh uke làm của riêng thể gọi là yandere nhưng ở cấp độ nhẹ vì anh công chỉ cưỡng hiếp và cảng trở thiệt việc làm của anh công hoàn toàn là sai khi không chọn một cách khác để lấy tình cảm của thụ hoặc tốt nhật thì ảnh từ bỏ tình cảm này vì anh uke đã có gia đình,mình nghĩ rằng tập 18 là kết thúc rồi mà cta vẫn chưa biết anh seme còn sống hay không nhưng tôi nghĩ ảnh đã chết rồi nếu như ảnh còn sống rất dễ sẽ ra tập mới hoặc mở thêm vài hình ảnh đoạn thiệt đây là bộ truyện duy nhất mà tôi giành ra nhiều phút để gõ cái này nó khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về tình yêu,kết luận rằng qua câu chuyện này cta không nên yêu quá dại khờ phải tự biết kiềm chế bải bỏ nó đi nếu họ đã có hạnh phúc của mình rồi,thứ hai phải biết chúc phúc cho họ,vì cta có câu "người mình yêu hạnh phúc thì mình cũng đã hạnh phúc rồi",thứ ba mặc dù không lq trên mạch cốt truyện lắmkhông nên đùa giỡn với tình yêu,nếu làm vậy hậu quả chưa chắc tốt đâu.... Khách Lạ moi Trả lời Chapter 18Báo vi phạmđọc xong bao chầm kẻm Khách Lạ Hủ Trả lời Chapter 18Báo vi phạmTruyện end r à Khách Lạ Hủ Trả lời Chapter 12Báo vi phạmChu choa mạ ơi, tui đã coi đi coi lại N lần luôn sự bộ này đúng gu tui luôn nhất là tính cách của ông công với ông thụ á tìm mãi mới có bộ hợp gu tui vậy mà...Haizz tạm thời cứ nghĩ kết HE và tự mình suy nghĩ diễn biến phía sau, mà kể ra tự mình nghĩ diễn biến tiếp theo cũng khá thú vị đó chớ Khách Lạ Míu Trả lời Chapter 18Báo vi phạmLúc đầu mình đã khóc vì tình cảm của anh seme nhưng đến khi anh ấy điên cuồng và rape anh uke thì mình cũng dự đc cái kết là anh ấy sẽ tự tử rồi có lẽ đấy là lối thoát duy nhất cho cả hai. Nhìn ở một góc độ khác thì cái kết này ko phải OE mà là HE chúc mừng anh seme bẻ cong thành công nhưng mình hoàn toàn ko đồng ý với cách làm của ảnh CHƯƠNG 23 ĐIỀU KIỆNKhông khí trong phòng ngột ngạt đến khó tả. Tiểu Nam trốn ở trong phòng, dù mắc đi vệ sinh cũng không dám đi ra Linh nhìn tệp tài liệu trên bàn cùng hai chữ nhận nuôi cực kỳ chói mắt phía trên. Cô không nói không rằng cầm lên tệp tài liệu, ngón tay không tự chủ mà nắm chặt lại, đợi khi cô nhận ra thì trang giấy đã bị nắm đến nhăn lại một người lớn không ai mở miệng, tất cả như đang chờ Bạch Linh tiêu hoá xong chuyện mà, thật ra cô không có quá ngạc nhiên, bởi vì cô sớm đã đoán trước được chuyện này, hiện giờ cũng chỉ như là lời thông báo chính thức mà Bạch do dự trong chốc lát, há miệng muốn nói cái gì đó nhưng lại bị chú Hoắc vỗ vỗ tay ngăn Linh buông tệp tài liệu trên tay xuống, vẻ mặt bình tĩnh nhìn về phía Yến Thịnh, nói- Tôi muốn nói chuyện riêng với ra, vẻ ngoài nhìn như rất bình tĩnh nhưng trong lòng cô sớm đã căng thẳng không thể hình dung nổi. Đối diện cô là người doanh nhân giàu nhất Giang Đô, chủ của tập đoàn Thiên Vạn lừng lẫy, cho dù ngồi trên sô pha nhỏ hẹp như vậy thì trên người vẫn toả ra khí chất vương giả, làm người không khỏi kính sợ. Ở trong mắt ông ta, có lẽ cô chỉ là một con kiến nhỏ bé, tuỳ thời có thể bóp bẹp mà Thịnh liếc mắt nhìn cô một cái rồi gật đầu một cách tự phụ, chút thời gian cỏn con này ông ta vẫn có thể cho ngoài trời mưa ngày một lớn, từng hạt mưa rơi ở trên nền đất bắn tung toé, nổi bọt trắng Linh đứng ở ban công ngoài nhà, mũi chân dẫm lên vũng nước nho nhỏ, im lặng trong chốc lát rồi mở miệng hỏi- Tại sao hiện giờ lại muốn nhận nuôi tôi?Yến Thịnh khẽ dựa lưng vào tường, dường như không hề thích ngày mưa, hơn nữa càng chán ghét ống quần bị nước mưa bắn lên làm ta nhìn giọt nước trên mặt đất rồi nhíu mày lại, nghe thấy câu hỏi của Bạch Linh thì mới buông lỏng một chút, nói- Gần đây ta mới biết được tin tức của Hả?Bạch Linh khó hiểu nhìn về phía ông Thịnh duỗi tay châm điếu thuốc, hoàn toàn không bận tâm cô có ngửi được mùi thuốc hay khói lượn lờ mờ ảo, sắc mặt ông ta càng làm người khó đoán, giọng nói trầm thấp xuyên qua làn khói truyền Bạch Vy không nói cho ta biết bà ấy đã mang thai, sau khi tách ra cũng không liên hệ với mắt ông ta nhìn về phía Bạch Linh, dường như xuyên thấu qua cô nhìn thấy một người Cháu lớn nên rất giống bà ấy... nhưng cũng có nét giống hắn ta...Bạch Linh nhếch miệng cười trừ một cái, cũng không biết nên cảm ơn ông ta vì vẫn nhớ đến mẹ cô, hay là nên hận ông ta vì đã phá vỡ hạnh phúc gia đình Ông tìm tôi chắc không phải chỉ muốn hỏi mấy câu này thôi Thịnh hít một hơi rồi phun ra một làn khói Muốn cái gì cứ nói ta có thể cùng đứa nhóc nói chuyện phiếm đến tận bây giờ đã là nhượng bộ lớn nhất Tôi muốn nói điều kiện với Linh kiên quyết Thịnh hơi nhếch mày, trẻ nhỏ đúng là ngây thơ, bảo nói liền nói thẳng ra. Ở trên bàn đàm phán, người không kiên nhẫn chờ đợi nổi chính là ngươi càng dễ thất Điều kiện gì?Ông ta nhìn cô Linh lấy hết dũng khí đáp- Tôi muốn ông bồi thường cho gia đình dì Bạch, tiền phí nuôi tôi suốt mười mấy năm. Do dự trong chốc lát, cô liền kèm thêm một Cứ dựa theo tiền ông nuôi con trai mình mà bồi thường Thịnh cười khẽ một Có thể nha, nhưng tiền ta cho, bọn họ dám lấy sao?- Tại sao không dám?Cô nhìn ông ta đầy nghi Chẳng lẽ ông luyến tiếc chút tiền này Thịnh không giải thích nhiều, chỉ nói- Ta đưa cho bọn họ 1000 vạn, e rằng ngày sau cũng không yên ổn nổi. Dù gì một người bình thường tự nhiên giàu có chỉ trong một đêm, chắc chắn sẽ làm người khác chú ý vạn!Bạch Linh thu hồi câu nói luyến tiếc kia, đời này cô nào có nhìn thấy nhiều tiền như vậy, kể cả lần trước Yến Lạc để lại cho cô phong bì kia cũng chỉ có 1 vạn mà ra cô vốn dĩ chỉ muốn 100 vạn, chủ yếu là da mặt cô mỏng, đòi ông ta 100 vạn đã thấy có chút xấu hổ rồi. Không ngờ tới cô lại là ếch ngồi đáy giếng...Yến Thịnh tiếp tục nói- Nhưng ta cũng có điều Linh lập tức khẩn Điều kiện gì?Cô nghĩ nghĩ, chính mình vốn nghèo kiết xác, còn ăn nhờ ở đậu thì làm gì có thể cho ông ta cái gì đâu Thịnh thong thả Hôn nhân của cháu do ta làm Linh hơi sửng sốt, sau đó rất mau đã đồng vạn đổi lấy quyền lựa chọn hôn nhân của cô, coi như cũng không đình dì Bạch không hề biết cô đã giấu bọn họ lựa chọn điều kiện với Yến Thịnh, chỉ thấy sau khi cô quay lại phòng thì biểu tình không thay đổi gì, tâm tình có vẻ còn rất vui sướng nên bọn họ cũng yên tâm ra cô đã có lựa chọn của mình, cho nên biết được cô sẽ đồng ý nhận nuôi, theo Yến Thịnh về nhà mới thì bọn họ cũng không hề ngăn dì Bạch xem cô như con gái mà nuôi dưỡng lâu như vậy nên cảm tình rất thắm thiết, biết được đêm nay cô sẽ rời đi, bà liền dò hỏi Yến Thịnh xem có thể để cô ở lại đây một đêm hay Đã trễ thế này rồi còn thu thập hành lý cũng không kịp, đợi ngày mai thì chuyển qua đó cũng không Thịnh không muốn tốn thêm thời gian ở đây nữa, nói- Bên kia cái gì cũng không thiếu, nếu có hành lý thì mai tôi sẽ sai người lại đây lấy giúp Linh nhận thấy vẻ không kiên nhẫn nơi đáy mắt ông ta, liền cầm lấy tay dì Bạch, nói- Cháu cũng không phải đi rồi thì không quay về nữa, ngày nghỉ cháu cũng sẽ lại đây chơi Bạch thấy thế thì chỉ có thể từ bỏ. Cuối cùng Bạch Linh chỉ cầm theo balo, trên người còn mặt đồng phục quân sự ban ngày mà đi theo Yến Thịnh ngồi vào trong chiếc siêu xe trị giá ngàn vạn....-......- Mạn Châu Sa -...

say tình yêu em đến cuồng dại