sau ly hôn tôi nổi tiếng

Truyện Sau ly hôn, tôi nổi tiếng - Tống Gia Đào Hoa. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại. Sau ly hôn, tôi cưới bạn thân của vợ cũ, ngày tổ chức cô ấy gửi clip chúc mừng, xem xong tôi ôm mặt khóc Nổi bật Tôi và vợ cũ từng trải qua mối tình tuyệt đẹp trong khuôn viên trường đại học. Bên cạnh đó, cô còn nổi tiếng với sự nghiệp kinh doanh thành công, khối gia sản kếch xù và được mệnh danh là "Hoa hậu nhà 200 tỷ". Các con tôi vẫn còn ba mẹ ở bên, không hề thiếu thốn tình cảm lẫn vật chất nên vợ chồng tôi đồng thuận ly hôn. Sau khi ly hôn, vợ 1. Không nhìn mặt chồng và coi chồng như kẻ thù. Đây là sai lầm của phụ nữ sau ly hôn cực kỳ phổ biến mà nhiều chị em mắc phải. Ví dụ người chồng lăng nhăng và không chung thủy quá nhiều lần nên dẫn đến ngoại tình thì người vợ thường có tâm lý nạn nhân. Sau ly #1 Bước qua nỗi đau đổ vỡ 24 năm hôn nhân, Quang Minh lấy lại tinh thần và sống tích cực hơn. Anh và vợ cũ Hồng Đào vẫn liên lạc, hỏi thăm sức khỏe nhau. Hồng Đào và Quang Minh từng có chặng đường dài đồng hành trong cuộc sống lẫn công việc diễn xuất. Năm 2019, họ thông báo "đường ai nấy đi", khép lại hành trình 24 năm khiến khán giả tiếc nuối. kewajiban mematikan keran air jika tidak dipakai haknya adalah. [Edit] Candysweetie Cuộc trò chuyện trên WeChat kết thúc. Tiểu Mạch nhìn bức ảnh của Lâm Thanh Hàn, không thể ngăn suy nghĩ, cho nên những bài viết bôi đen nữ thần ở trên mạng biến mất không dấu vết, cũng là...... anh chồng trước làm sao? Liền ở ngay lúc này. Di động lại một lần vang lên tới, lúc này đây là Nacy. Nhìn thấy lãnh đạo của mình trực tiếp điện thoại, Tiểu Mạch lập tức bắt máy, điện thoại kia quả thực là Nacy cùng giọng nói trầm tĩnh "Trên mạng có những bài viết không tốt em cũng thấy rồi đó, chị bên này đang liên hệ Nguyễn Thu, buổi phỏng vấn lúc trước của Ôn Nhuyễn đúng 9 giờ sẽ phát." "Em đợi lát nữa chia sẻ thông tin này với fanclub, nhờ họ tuyên truyền giúp chúng ta." Như vậy một mặt giúp đỡ Ôn Nhuyễn tuyên truyền quảng bá, mặt khác cũng đem hot search tình lữ trang rơi xuống bậc thấp nhất, cô xem thử qua, có tin tưởng sẽ đem ảnh hưởng không tốt hiện tại của Ôn Nhuyễn lắng xuống. Thậm chí. Còn có thể nhân cơ hội chiêu mộ thêm fans. "Dạ được." Tiểu Mạch vội đáp, định cúp điện thoại, nghĩ nghĩ, vẫn là mở miệng nói "Đúng rồi, chị Nacy......" cô do dự nói "Vừa rồi anh chồng trước của chị Ôn Nhuyễn liên hệ cho em, gửi một tệp pdf, là về thời gian ra sân bay lần này của hai người khác nhau nên mặc đồ chỉ là trùng hợp, em gửi cho chị rồi, chị xem đi." "Lâm Thanh Hàn?" Nacy có chút kinh ngạc, cao giọng một chút, bất quá nghĩ đến vài sự kiện lần trước, còn có những bài viết được che chắn trên mạng, cô trầm mặc một hồi, đáp "Được, chị đã biết, chị sẽ giao cho người bên công ty để họ cùng nhau xử lý." "Dạ được." "Còn có......" Tiểu Mạch do dự nói "Việc này, nên nói với chị Ôn Nhuyễn như thế nào a?" Cô lúc trước đã hứa với Ôn Nhuyễn, nếu trong lúc công tác có chuyện gì sẽ báo cho cô. Lần này, Nacy lại không trả lời ngay, cô trầm mặc một hồi lâu, mới nói "Trước tiên cứ giữ im lặng...... về sau hẵng nói." "Dạ được." Nói xong điện thoại. Tiểu Mạch vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của mình, buông di động, tiếp tục gia nhập trận chiến đấu này. Có tệp pdf này của Lâm Thanh Hàn, Tiểu Mạch cùng Hạ Thiên lại liên hợp hai siêu tỷ muội, cùng với một số nữ hài hoa hướng dương, trực tiếp đem tình lữ trang cái gọi là sự kiện cọ nhiệt độ giải thích từ đầu đến duôi. Ôn Nhuyễn là buổi sáng 8 giờ giờ Bắc kinh đến sân bay, sau đó bay thẳng đến La Mã, ảnh xuất phát ở sân bay đều đã từng lên hot search, mà Kỷ Duyên là buổi chiều một chút giờ Italy từ Milan bay thẳng đến La Mã. Hơn nữa. Kỷ Duyên mặc bộ quần áo này đều là mới, trước kia không mặc qua. Thời gian, đối chiếu ảnh chụp, nói có sách mách có chứng, thập phần rõ ràng, cho nên hoàn toàn không có chuyện Ôn Nhuyễn cọ nhiệt Kỷ Duyên * Cọ nhiệt có nghĩa là ké fame, lợi dụng sự nổi tiếng của người khác để tăng độ hot cho bản thích rõ ràng xong, mặc kệ là lúc trước có bao nhiêu người kêu gào, vẫn là còn lại mấy người đăng thêm bài viết bôi xấu, lúc sau Thiên Nhất cùng chương trình 《 đa dạng lữ hành 》 cũng đã yên ổn, tiếp tục đăng những hình ảnh nghệ sĩ nổi tiếng, làm mới bản thân, không còn mấy bình luận ác ý nữa. Nhưng thật ra đang làm một đợt tuyên truyền cho Ôn Nhuyễn. Trận đấu kết thúc vào thời điểm gần 9 giờ, Lâm Thanh Hàn nhìn Weibo rốt cuộc cũng yên ắng, dựa lưng vào ghế, xoa xoa thái dương, chuyện này cuối cùng được giải quyết thích đáng. Anh làm việc trước giờ luôn thẳng thắn. Đây cũng là lí do anh lập ra một ban kỹ thuật giúp đỡ Ôn Nhuyễn, nhờ họ nhanh chóng tìm ra nguyên nhân. Nhưng ở giới giải trí, có đôi khi nói thẳng quá không chắc sẽ tốt, thậm chí còn rất có khả năng mang đến nhiều phiền phức, Ôn Nhuyễn là người mới, trước giờ không có kinh nghiệm, hiện tại lại có được nhiều chuyện tốt, không biết trong giới có biết bao người đố kỵ cô. Cho nên anh nói Lý Tắc sửa lại tệp pdf một chút rồi giao cho trợ lý của cô, giúp họ giải quyết tận gốc vấn đề. Nếu vậy cô có thể thoải mái tham gia chương trình vui vẻ. Anh có thể vì cô mà nguyện ý làm đôi cánh nâng đỡ ở phía sau, để cô tự do bay cao bay xa làm điều mình thích. "Ting -" Thông báo điện thoại hiện lên. Lâm Thanh Hàn rũ mắt nhìn lướt qua, "Buổi phỏng vấn đầu tiên với công ty T, Ôn Nhuyễn lần đầu tham gia talk show, chương trình độc nhất được phát lúc 9 giờ, mong mọi người theo dõi." Nhìn đến hai chữ "Ôn Nhuyễn", ánh mắt tĩnh tặng như mặt hồ của anh bỗng thay đổi. Nhìn thời gian, vừa đúng 9 giờ, hắn không có do dự mà trực tiếp click mở link, màn hình điện thoại hiện lên một cô gái với nụ cười tỏa nắng. Cô ngồi ở trên sô pha, ăn mặc sạch sẽ lại trí thức. Sau đó, cô chậm rãi ngước mắt, nhìn về phía anh, đôi lông mày cong, phảng phất chứa đựng đầy sự ôn nhu của gió xuân. Cô nhìn màn ảnh, mở miệng "Chào mọi người, tôi là Ôn Nhuyễn." Rõ ràng vừa xem ảnh chụp của cô. Nhưng Lâm Thanh Hàn đang xem khoảnh khắc cô nhìn về phía anh lúc này, nhìn đến bộ dáng của cô, dường như có thứ gì nhẹ nhàng chạm vào trái tim anh, rất nhẹ lại ôn ôn nhu nhu, giống như là......viên đá khô cằn lâu ngày lại mọc ra một bông hoa. "Thịch thịch thịch -" Anh vươn tay, cố giữ cho trái tim không nhảy ra khỏi lồng ngực, ánh mắt lại không dời đi dù một tấc. Trong văn phòng thực yên tĩnh, Lâm Thanh Hàn dường như nghe không được âm thanh của những người khác, chỉ có tiếng nói mềm dịu kia như xuyên thấu, chạm vào trái tim anh thôi. Phỏng vấn bắt đầu thực bình tĩnh. Ôn Nhuyễn giọng nói cũng là thong dong mà điềm đạm "Vì cái gì muốn đi vào giới giải trí sao?" cô nhẹ nhàng cười một cái, "Tôi rất thích công việc này, tuy rằng trước kia chưa bao giờ tiếp xúc qua, cũng không có kinh nghiệm gì, nhưng tôi tin tưởng, tôi có thể từ từ thích ứng được." Ở talk show này. Lâm Thanh Hàn thấy được một Ôn Nhuyễn rất khác so với dĩ vãng, cô bình tĩnh, lại điềm nhiên, cô ngồi ở kia, vô luận vấn đề phỏng vấn là gì, đều có thể thực mau giải đáp ra. Mà biểu cảm của cô, vĩnh viễn đều điềm tĩnh như vậy. Đã ở mười phút cuối cùng. Tiết tấu biến chuyển, vốn dĩ là hỏi thăm nhưng câu nói lại mang màu chất vấn sắc bén. "Một vấn đề cuối cùng, Ôn tiểu thư vừa ly hôn, xin hỏi cô đối với lần thất bại này cô cùng chồng trước có quan điểm như thế nào?" "Còn có..." "Làm một người phụ nữ đã ly hôn, cô chẳng lẽ không lo lắng lúc sau khi ở giới giải trí vỡ lẽ, người khác sẽ vì thân phận này, mà đối với cô có cái nhìn khác sao?" Nghe qua hai câu dò hỏi, Lâm Thanh Hàn sắc mặt liền trầm xuống, ngay cả người trong màn hình, Ôn Nhuyễn ban đầu vẫn luôn bình tĩnh cũng ngẩn ngơ chớp mắt một cái, chỉ một lúc sau, cô liền từ giật mình rồi gác lại suy nghĩ lấy lại tinh thần. Nhìn đến biểu cảm bình thường trở lại của Ôn Nhuyễn, Lâm Thanh Hàn nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng đồng thời, anh lại có chút...... hối thúc. Anh...... Cũng rất muốn biết Ôn Nhuyễn cô ấy, trả lời như thế nào. Đang mong chóng muốn biết, anh nghe được Ôn Nhuyễn trả lời "Tôi không cảm thấy đây là một thất bại của hôn nhân, bên cạnh đó tôi không nghĩ rằng ly hôn ở tuổi 24 như vậy sẽ ảnh hưởng đến tôi." "Xã hội bây giờ, giống như vẫn luôn có một loại vòng lẩn quẩn, cảm thấy nữ nhân chỉ cần ly hôn liền sẽ bị giảm giá trị, bất cứ làm việc gì, cái thứ nhất mà người khác chú ý tới chính là Cô ấy từng ly hôn......" Ôn Nhuyễn cầm ly cà phê, có chút bất đắc dĩ cười một cái. "Cái này làm cho ta cảm thấy rất kỳ quái." "Tôi không cảm thấy ly hôn có cái gì không tốt, chúng tôi lựa chọn ở bên nhau lúc tình yêu thật nồng nàn, ở thời điểm không còn yêu chúng tôi rời xa nhau. Hai bên đều tự nguyện, thân thể khỏe mạnh, kinh tế độc lập, thậm chí chúng tôi càng hiểu thêm được đạo lý đối nhân xử thế, cũng biết thế nào để yêu bản thân mình hơn." Từ đầu đến cuối. Ôn Nhuyễn thanh âm vẫn đều nhẹ nhàng, ngay cả khuôn mặt có chút nghĩ suy, rồi cũng sẽ tự tin tươi cười trở lại. Phỏng vấn đã kết thúc, màn hình di động tối đen, Lâm Thanh Hàn dựa lưng vào ghế, phảng phất nghĩ về video kia, trở về với tâm tư của bản thân, anh nhìn chằm chằm màn hình đen của di động, trước mắt lại là hình ảnh Ôn Nhuyễn thong dong tươi cười, lần đầu tiên...... anh hiểu được thế nào là chạm đáy nỗi đau. Mặc dù không có anh. Ôn Nhuyễn trở về sau cũng có thể tỏa sáng rực rỡ như mặt trời. Dường như có linh cảm, Lâm Thanh Hàn mở Weibo, vừa rồi vẫn là Kỷ Duyên Ôn Nhuyễn , sân bay tình lữ trang hot search đó, toàn bộ đều bị Ôn Nhuyễn hai chữ này thay thế. Trước đây. Ôn Nhuyễn mỗi lần lên hot search, phảng phất đều sẽ mang theo nhiều yếu tố khác, vợ trước của nhà giàu số một, Kỷ Duyên sư muội, hay là mặt khác không hay ho...... Nhưng hôm nay, chỉ là cô và mỗi cô. Không phải phụ thuộc vào người khác, cô được là chính mình. Tùy tiện click mở một cái hot search, bên trong bốn phía đều là biểu dương Ôn Nhuyễn. Đầu đề Weibo chính là Nguyễn Thu, sau khi phỏng vấn được phát cô liền đăng 【lần đầu tiên hợp tác cùng Ôn Nhuyễn, đây là một cô gái rất hiểu chuyện, phong thái ôn nhu, nhưng thái độ lại rất kiên định, lời nói ra cũng rất có chính kiến, đặc biệt là đoạn nói về ly hôn ở cuối, tôi đặc biệt thích, cũng không phải tuyên truyền việc ly hôn, nhưng hy vọng những người phụ nữ ly hôn không cần sợ hãi, mọi người có thể sống tốt hơn. 】 Mà lúc sau mấy cái Weibo cũng đều là Weibo phát biểu, thậm chí trong đó còn có rất nhiều fans của idol khác nhau, bốn phía khen đoạn lời nói này của Ôn Nhuyễn. 【 Tôi có bao nhiêu lời nói về chuyện ly hôn mà chưa nghe qua chứ? Làm một người tư vấn tình cảm, tôi mỗi ngày gặp rất nhiều vấn đề tình cảm, có rất nhiều cô gái bất hạnh trong hôn nhân tới hỏi tôi, nhưng mỗi khi tôi nói "Cô ly hôn đi", bọn họ có hàng loạt lời để nói "Tôi lâu rồi không đi làm","Tôi không có tiền", "Tôi còn có con nữa". Đáng sợ nhất chính là, họ còn cố gắng thuyết phục bản thân mình dù thương tích đầy người hay tâm hồn đau đớn "Thật ra anh ta cũng không cố ý đối xử như vậy với tôi". Tôi không kiến nghị ai ly hôn, cũng không phải cổ xuý ly hôn, tôi chỉ là hy vọng mọi người nếu như hạnh phúc hôn nhân không còn viên mãn nữa, đầu tiên đều phải nghĩ cho bản thân mình, yêu thương hiểu rõ được bản thân, mới có thể không sợ bất cứ thứ gì. 】 Cuối cùng. Lâm Thanh Hàn click mở Weibo của Ôn Nhuyễn. Từ số lượng không tới 50w fans, đến bây giờ sắp đột phá trăm vạn, Lâm Thanh Hàn không nói, chỉ nhìn bức ảnh của cô, một bó hoa hướng dương cũng không thể làm lu mờ cô. Anh đột nhiên nhớ tới một đoạn trong video phỏng vấn của Ôn Nhuyễn. - "Chồng cũ của tôi, anh ấy là một người rất tốt, từ nhỏ đến lớn, anh ấy đều làm mọi việc rất hoàn hảo, ở một trình độ rất cao, lại có tài xoay xở, anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều." - "Tôi thực sự biết ơn những gì anh ấy đã làm cho tôi suốt thời gian qua......" Lâm Thanh Hàn cầm di động, ngơ ngác mà nhìn Ôn Nhuyễn, có một việc, cô nói sai rồi, anh chưa bao giờ ở trình độ cao gì cả, nói đến giúp đỡ...... cô mới là. Anh nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên nhớ lại một việc xảy ra đã rất lâu. Anh tính tình lãnh đạm, từ nhỏ không thích có nhiều người bên cạnh, mặc dù là người thân cận trong nhà, nhưng anh nhớ rõ, cha mẹ mới vừa qua đời một năm, khách khứa bên ngoài hành lễ, anh nhốt bản thân trong phòng, không khóc không cười. Có một cô bé mặc chiếc váy hồng xòe, giống như một tiểu thiên sứ đi vào nói cùng anh "Anh Thanh Hàn à, anh đừng khóc nữa, dì và chú chỉ là đến một nơi gọi là thiên đường thôi, nơi đó sẽ có thật nhiều thật nhiều tiểu thiên sứ chăm sóc họ." Cô cầm lấy tay anh, trên mặt nở nụ cười, nói một cách chân thật "Em, em cũng sẽ chăm sóc anh, cho nên anh không cần buồn lo nữa, được không?" Kỳ thật anh nào có buồn lòng không? Anh từ trước tới nay chưa thấy cha mẹ hòa thuận, cha anh vốn dĩ chỉ xem anh như một người thừa kế, mà mẹ anh, càng là chỉ đem anh ra làm một công cụ giữ chân chồng mình...... anh sớm đã chán ghét cảnh gia đình như vậy. Bọn họ đã chết. Anh không có một chút buồn khổ, ngược lại...... có chút may mắn. May mắn không cần mỗi ngày nghe bọn họ khắc khẩu, may mắn không cần thấy mẹ mình la hét chói tai. Cho nên... Lúc ấy nhìn anh nhìn Ôn Nhuyễn với đôi mắt khó hiểu, không thấy cần thiết ngược lại còn phiền toái. Cho nên cô bé cái gì cũng không biết này đang làm gì trước mặt anh vậy? Thật cho rằng tất cả mọi người đều giống như cô, từ nhỏ có cha mẹ thuận hòa lại yêu thương nhau sao? Anh không chút suy nghĩ, mạnh tay gạt Ôn Nhuyễn ra, thậm chí còn dùng giọng điệu lạnh lùng làm cô tránh xa anh. Nhưng Ôn Nhuyễn kia thì phản ứng ra sao? Cô không rời khỏi anh, bị gạt ra té xuống, đôi mắt ửng đỏ, sau đó tiếp tục bướng bỉnh cầm tay anh, một lần lại một lần, mỗi khi anh gạt ra, cô kiên định tiếp tục cầm tay anh, ngay cả khi, mu bàn tay đều đỏ, mông ê ẩm do ngã đau, ngay cả cặp mắt kia giàn dụa nước mắt, vẫn là không chịu rời đi. Lâm Thanh Hàn đã quên ngày đó cuối cùng có nắm lấy tay cô hay không. Nhưng anh nhớ rõ, từ ngày đó, Ôn Nhuyễn thường xuyên ghé nhà, đi theo phía sau anh, giống cái đuôi nhỏ không thể dứt ra, mỗi khi anh quay đầu lại, liền sẽ ngẩng đầu lên, vui vẻ gọi anh "Anh Thanh Hàn." Miệng nở nụ cười. Đặt tay lên ngực. Thời gian đi qua, anh cũng không còn khó chịu khi cô gái ấy gọi tên anh, trong lòng bỗng nhiên sinh ra rung động. Không biết qua bao lâu, Lâm Thanh Hàn mới chậm rãi thở ra, anh mở to mắt, click mở Weibo, nhìn chằm chằm chân dung kia thật lâu, sau đó đăng ký một cái tài khoản 【 you are my sunshine】, anh đã bỏ lỡ quá nhiều, cho nên bây giờ muốn đền bù lại từ đầu. *** Lúc này ở La Mã. Nhóm của Ôn Nhuyễn sau một giờ ngôi xe cuối cùng cũng đã đến nơi nghỉ ngơi mà tổ tiết mục chỉ định. Tiết mục tổ còn tính là có lương tâm, nơi nghỉ ngơi thử thách thứ nhất, là một biệt thự nhỏ có rất nhiều hoa, tài xế taxi giúp họ lấy đồ đạc xuống, lại thập phần nhiệt tình ôm tạm biệt Ôn Nhuyễn, dùng tiếng Ý giao lưu vài câu mới lái xe rời đi. Ôn Nhuyễn không thấy Kỷ Duyên, cô liền lôi rương hành lý vào biệt thự. Trong phòng một người đều không có, chỉ có một con mèo nhỏ ở trên sô pha, nhìn bọn họ tiến vào lập tức bỏ trốn. Chạy trốn quá nhanh. Cô không nhìn rõ là giống mèo nào. Ôn Nhuyễn cười một cái, cô thay đổi dép lê, nhìn qua mấy tầng lầu, lầu một chỉ có một phòng, lầu hai có hai cái, liền hỏi Kỷ Duyên "Cậu ở lầu một?". "Được." Kỷ Duyên không có ý kiến. Ôn Nhuyễn thấy anh đồng ý nên không nói thêm nữa "Tôi lên lầu trước để dọn dẹp đồ đạc." Nói xong, không để ý anh, tự mình mang rương hành lý lên lầu. Kỷ Duyên vốn đang cho rằng Ôn Nhuyễn sẽ lên tiếng nhờ anh giúp, thật ra thì cái rương này khá to so với cô, không nghĩ tới cô không nói tới câu thứ hai liền tự mang lấy. Anh nhíu nhíu mày, không nói chuyện, thấy cô lên lầu, cũng vào phòng. ...... Ôn Nhuyễn lên lầu nhìn qua hai phòng, mở cửa phòng xem thử, ánh mặt trời bên này hơi chói, vào căn phòng khác, chọn cho mình chiếc giường đơn. Cô đem đồ ra thu xếp thật gọn gàng, tủ quần áo còn rộng rãi, tiện lợi cho người khác dùng. Sau đó đem đồ dùng trong bếp lấy ra, đặt ở một bên. Thời điểm này còn khá sớm, 5 giờ nhiều, ngoài cửa sổ mặt trời đang lặn, cô dựa vào sô pha, tính rằng sẽ nghỉ ngơi, từ buổi sáng 6 giờ xuất phát, không phải ngồi máy bay thì là ở trên xe, cô hiện tại eo đau chân đau, chỉ muốn nằm. Cứ như vậy ôm gối dựa vào sô pha. Ôn Nhuyễn trong thời gian nghỉ ngơi, thuận tiện mở di động ra xem một cái, nhìn xem có tin tức gì mới không. Vừa mới mở WeChat ra liền phát hiện một đống thông báo. Không nghĩ tới một ngày không nhìn đến thời gian, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Cô cau mày, nhìn Tiểu Mạch nhắn trong WeChat, nguyên nhân là do ảnh cô cùng Kỷ Duyên bị người chụp được ở sân bay, khiến cho mạng xã hội chao đảo, nhưng hiện tại đã giải quyết ổn thỏa. Không chỉ có như thế, buổi phỏng vấn lúc trước cũng đã được tuyên truyền, rất hiệu quả. Cô nhắn lại một câu "Vất vả", cùng nhắn cho Nacy một câu như vậy. Không có trả lời, tính thời gian, hiện tại trong nước hẳn là hơn 12 giờ, phỏng chừng hai người đều đã ngủ, cô không nói cái gì nữa, mở qua Weibo. Ôn Nhuyễn ngày thường có thói quen xem tin nhắn. Có đôi khi sẽ có một ít những fans đáng yêu, nhắn tin nói chuyện phiếm cùng cô, cổ vũ cô, duy trì cô, những tin nhắn này đối với cô mà nói, kỳ thật có chút giống như là động lực. Rất nhiều người xa lạ sẽ đem tâm tư của mình nói cùng cô. Trừ bỏ những tin nhắn chửi rủa cô. Còn lại các tin nhắn khác, cô đều từ từ mở ra, nghiêm túc đọc, có đôi khi cũng sẽ đáp lại mấy cái, cô lướt xuống phía dưới. Nhìn thẳng đến tin nhắn của Lâm Thanh Hàn, nhìn lướt qua nội dung. Cô nhấp môi, trên mặt có chút cười rồi cứng lại, nhìn lời nói quan tâm, cô đột nhiên cảm thấy có chút bực bội, chính là cái loại này cảm xúc đột nhiên khó chịu. Ôn Nhuyễn rất rõ ràng. Bị người chửi rủa, bị người dùng ngôn ngữ ác ý làm nhục, đều không sinh ra được cảm giác như vậy, ở trên đời này, có thể làm cô bực như vậy, chỉ có Lâm Thanh Hàn. Anh ta bất kể nói gì, làm cái gì, đều có thể dễ dàng tạo từng cơn sóng trong cảm xúc của cô. Thật sâu hít một hơi, muốn nhắm mắt làm ngơ. Ôn Nhuyễn thở dài một hơi, nhanh chóng tắt đi giao diện tin nhắn, một lần nữa lướt đến Weibo hot search, điều thứ nhất chính là Ôn Nhuyễn phỏng vấn , tùy tay ấn vào một cái, thấy một video được cắt ghép biên tập. Nhìn thời lượng không dài. Cô đảo mắt nhìn, chờ nghe được câu "Ở một trình độ rất cao, lại có tài xoay xở, giúp đỡ tôi rất nhiều" nói ra, Ôn Nhuyễn đột nhiên lặng người, biểu cảm hốt hoảng chớp mắt một cái. Sau đó. Cô đột nhiên thở dài nhẹ nhõm, buông di động xuống, tay đặt lên mắt, che khuất ánh sáng trước mặt. Biệt thự thực an tĩnh. Trong phòng một người đều không có. Cái này điểm La Mã, ngay cả ngoài cửa sổ đường phố đều là yên tĩnh. Cô còn nhớ rõ vừa đến Lâm gia, bởi vì cha mẹ qua đời cùng với người khác ngôn luận, luôn là nhịn không được khóc, cô không dám làm những người khác biết, cũng chỉ có thể một mình trốn đi. Nhưng Lâm Thanh Hàn giống như là một chiếc radar, luôn có thể dễ dàng tìm được cô. Anh chưa bao giờ nói lời dễ nghe, thậm chí sẽ không an ủi cô, anh chỉ biết đứng trước mặt cô, dùng thái độ cao ngạo, lời nói vừa khắc nghiệt lại lãnh đạm "Thật vô dụng, người khác khi dễ mình, thì khi dễ ngược lại là được." Lúc ấy. Cô chán ghét anh lắm, cảm thấy anh cái gì cũng đều không hiểu. Anh nói thì nhẹ nhàng lắm, nhưng lúc ấy cô có tư cách gì để đáp trả người ta chứ? Cô không để ý tới anh, như cũ đem mặt gục xuống đầu gối khóc nức nở. Còn. Lâm Thanh Hàn thì làm gì? Anh không nói, liền lạnh mặt, đứng ở bên cạnh cô, đợi cô, khi dễ toàn bộ ai đã từng khi dễ cô. Anh từ nhỏ chính là kiểu người "Con nhà người ta", tướng mạo ưu tú, thành tích ưu tú, đi đến nơi nào đều rất sáng chói, nhưng vì cô mà có thời gian đã chịu nhiều đau thương. Cô yêu mến Lâm Thanh Hàn không phải không có nguyên nhân Anh nhìn bên ngoài có vẻ như không để bụng, giống như trước nay đều là lạnh như băng, nhưng kỳ thật...... anh cũng từng không màng tất cả mà bảo vệ cô. Trước kia...... Từng là năm tháng cô độc một mình, nhưng rồi một tia nắng chiếu qua. Ngón tay chạm gương mặt, có điểm lạnh, Ôn Nhuyễn phảng phất đầu ngón tay rồi chớp mắt một cái, lắc đầu mỉm cười. Đôi mắt chớp nhẹ nhìn quanh, cảm xúc đã khôi phục như thường, vốn dĩ tưởng tắt Weibo đi xuống lầu, vừa định thoát ra nhìn thấy một thông báo. Là tin nhắn. Một ảnh đại diện hình hoa hướng dương【 you are my sunshine】, nhìn đến tên này, cô ngẩn ra một lúc, cũng không có nghĩ nhiều mở vào xem thử. Khác với nhiều tin nhắn, tin nhắn này bình dị, ngữ khí phảng phất một chút lãnh đạm, nội dung cũng rất có tâm. Nội dung là - 【 La Mã hôm nay trời trong biến thành nhiều mây, ban đêm có gió, buổi tối nhiệt độ không khí chỉ có 13 độ, nhớ mặc áo khoác, coi chừng bị cảm. 】 "Trời!" Vừa rồi bởi vì những hồi ức mang đến cảm xúc thất thường, đang như vậy xem đến một nội dung như này, cảm xúc tan thành mây khói, Ôn Nhuyễn ôm di động, cong mặt mày nhìn nội dung tin nhắn, cô còn có fans tận tâm như vậy sao? Thật là, có một chút đáng yêu a. Hie 4316 từ nhaaa. Ôi bạn tui thiệt tốt a❤ Mọi người thả cho cô gái ấy 1 trái tim làm động lực đi nào 😄 VA1 Ôn Nhuyễn gả cho Lâm Thanh Hàn ba năm. Trong ba năm, tất cả mọi người đều suy đoán bọn họ khi nào thì ly hôn. Vào một ngày nào đó của ba năm sau, mỗ cảm kích nhân sĩ tuyên bố tin tức hai người đi Cục Dân Chính ly hôn. Weibo tê liệt, server hỏng mất, một đám ăn dưa quần chúng sôi nổi tỏ vẻ Ôn Nhuyễn điên rồi, nếu không điên, như thế nào lại liền cùng nhà giàu số một ly hôn? Ôn Nhuyễn không có điên, cô không chỉ có không điên, còn dùng sự thật chứng minh tuy không có Lâm Thanh Hàn, cô cũng có thể sống tốt. Thả càng tốt. VA2 Lâm Thanh Hàn cho rằng Ôn Nhuyễn sau khi cùng mình ly hôn khẳng định sẽ thật sự thảm, cho đến khi anh nhìn thấy Ôn Nhuyễn chỉ chụp cái tổng nghệ là có thể hút phấn vô số, tùy tiện mặc một bộ quần áo là có thể trở thành xu hướng mới của giới thời trang, ngay cả lúc mang thai cũng có một đám người tỏ vẻ chính mình có thể làm ba. Anh hoàn toàn ngồi không yên. Vào sáng sớm ngày nọ, anh tìm được Ôn Nhuyễn, cùng cô nói, “Cùng anh phục hôn, điều kiện em quyết định.” Nhưng Ôn Nhuyễn một người luôn luôn ôn nhu sau khi nghe lời nói của anh chỉ nhìn anh cười “Muốn phục hôn? Kêu một tiếng ba.” Lâm Thanh Hàn Ba! Trong thành phố. Trời tháng 3, mang theo một ít tiết xuân, vẫn là có chút lạnh. Ôn Nhuyễn ngồi ở sau xe, ngoài trời đang mưa, không tính là lớn, nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ có vài giọt nước mưa chảy qua cửa sổ xe, chia làm nhiều dòng nước, tỉ mỉ, đó là loại nghệ thuật đẹp nói không nên lời. Cô không ngẩng đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ màn hình, đôi mày lá liễu không tự chủ được mà nhăn lại. Màn hình di động dừng lại ở khung thoại chú tên là "lão công", cuối cùng một cái tin nhắn lúc 6 giờ sáng, cô gửi đi Thanh Hàn, em rời giường, hôm nay đi viện điều dưỡng xem ông nội, nhìn dự báo thời tiết, mấy ngày nay nước Pháp thời tiết không tốt lắm, anh phải chú ý thân thể, đừng bị cảm. Mười giờ trôi qua. Còn không có trả lời. Lão Lý từ kính chiếu hậu nhìn qua thấy ấn đường của phu nhân nhíu lại tưởng chính mình chạy quá nhanh, vội vàng hỏi “Phu nhân, là muốn chậm một chút sao?” “A?”Ôn Nhuyễn sửng sốt, lấy lại tinh thần, cười một cái “Không cần, tốc độ như vậy là ổn rồi.” Lão Lý yên tâm, tiếp tục lấy tốc độ hiện tại hướng thẳng đến Lâm gia. Ông ở Lâm gia cũng được mười mấy năm, trước kia chính là tài xế của Lâm lão gia, cũng coi như là nhìn Ôn Nhuyễn lớn lên, đối với cô rất thích tính tình cô lại ôn hòa. Liền cùng cô trò chuyện “Phu nhân là Lâm tiên sinh phải không?” [Edit] hihie01Trong thành phố. Trời tháng 3, mang theo một ít tiết xuân, vẫn là có chút lạnh. Ôn Nhuyễn ngồi ở sau xe, ngoài trời đang mưa, không tính là lớn, nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ có vài giọt nước mưa chảy qua cửa sổ xe, chia làm nhiều dòng nước, tỉ mỉ, đó là loại nghệ thuật đẹp nói không nên lời. Cô không ngẩng đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ màn hình, đôi mày lá liễu không tự chủ được mà nhăn lại. Màn hình di động dừng lại ở khung thoại WeChat. Ghi chú tên là "lão công", cuối cùng một cái tin nhắn lúc 6 giờ sáng, cô gửi đi 【 Thanh Hàn, em rời giường, hôm nay đi viện điều dưỡng xem ông nội, nhìn dự báo thời tiết, mấy ngày nay nước Pháp thời tiết không tốt lắm, anh phải chú ý thân thể, đừng bị cảm. 】 Mười giờ trôi qua. Còn không có trả lời. Lão Lý từ kính chiếu hậu nhìn qua thấy ấn đường của phu nhân nhíu lại tưởng chính mình chạy quá nhanh, vội vàng hỏi “Phu nhân, là muốn chậm một chút sao?” “A?” Ôn Nhuyễn sửng sốt, lấy lại tinh thần, cười một cái “Không cần, tốc độ như vậy là ổn rồi.” Lão Lý yên tâm, tiếp tục lấy tốc độ hiện tại hướng thẳng đến Lâm gia. Ông ở Lâm gia cũng được mười mấy năm, trước kia chính là tài xế của Lâm lão gia, cũng coi như là nhìn Ôn Nhuyễn lớn lên, đối với cô rất thích tính tình cô lại ôn hòa. Liền cùng cô trò chuyện “Phu nhân là Lâm tiên sinh phải không?” Bị người khác chọc trúng tâm sự, Ôn Nhuyễn có chút thẹn thùng, cô cúi đầu, hai má ửng đỏ, khẽ ừ một tiếng. Thanh âm nhỏ bé yếu ớt như muỗi “Anh ấy lần này đi công tác nửa tháng, mà nước Pháp gần đây thời tiết lại không tốt lắm nên con có chút lo lắng cho anh ấy.” Lão Lý cười rộ lên, nói “Phu nhân nếu Lâm tiên sinh nhìn thấy cô gọi điện thoại biết rằng cô quan tâm ngài ấy thì chắc chắn sẽ rất cao hứng." Nhìn màm hình di động Ôn Nhuyễn có chút bất đắc dĩ cười cười, lúc này, lão Lý thật ra đã đoán sai. Lâm Thanh Hàn mới sẽ không cao hứng đâu. Bọn họ kết hôn ba năm, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, một năm 365 ngày Lâm Thanh Hàn có hơn phân nửa thời gian ở đi công tác, lúc trở về cũng có hơn phân nửa thời gian ở công ty, có đôi khi về nhà tắm rửa một cái đổi bộ quần áo, rồi lập tức liền đi. Không thấy được mặt. Cô đành phải cho người ta gửi WeChat hay gọi điện thoại. Nhưng điện thoại thường xuyên là trợ lý tiếp, WeChat cơ hồ không có gì hồi âm. Cô biết anh vội, cũng không dám quấy rầy, cho nên liền tin tưởng anh, cũng sẽ không luôn liên hệ với anh, lại nhìn thoáng qua giao diện di động, Ôn Nhuyễn khe khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn là đem điện thoại cất đi. Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Phong cảnh chợt lóe rồi biến mất, chỉ có vài giọt mưa điểm. Lão Lý thấy cô cảm xúc trở nên không tốt, cũng không nói nữa, tiếp tục lấy tốc độ ban đầu chạy tới Lâm gia, chờ đến khi cách khu biệt ngày càng gần, ông mới lên tiếng nhắc nhở “Phu nhân, mau về đến nhà.” "Vâng."......Đàn Sơn là khu biệt thự tấc đất tấc vàng, đều bị người giàu thành phố sở hữu, người ở nơi này không chỉ có tiền mà thân phận cũng không nhỏ, nếu mà không có thân phận, chỉ sợ cổng chính đều vào không được. Lâm gia sản nghiệp đông này trước đó là sản nghiệp của Lâm gia vài năm trước lúc chưa khai phá liền trực tiếp chọn ở giữa vị trí tốt nhất, này ở cổng lớn có giao lộ, có thể nhìn thấy mặt cỏ rộng, hai sườn hoa cỏ được tu bổ, cửa chính có hồ phun nước nay nước mưa điểm xuyết càng thêm đẹp đẽ. Xe dừng lại. Lão Lý xuống xe mở cửa. Ôn Nhuyễn kêu hắn lại, đem một hộp quà đóng gói tinh xảo đưa qua, thấy ông vẫn vẻ mặt ngơ ngẩn, cười nói “Nghe dì Lý nói, hôm nay là sinh nhật con gái ông, trở về nhà sớm một chút đón sinh nhật với cô ấy.” “Này......” Lão Lý có chút không biết làm sao, nhìn hộp quà, không dám nhận.“Không phải cái gì quý giá, bác cầm đi.” Ôn Nhuyễn nói xong liền tự mở dù xuống xe, cô mặc một thân áo gió màu kaki, phía dưới là một cái quần ống rộng màu đen chân mang giày da thật cẩn thận mà bước đi, tránh cho nước mưa bắn ướt chính mình, nhưng gió quá lớn, vẫn là có không ít nước mưa làm ướt tóc và quần áo cô. Dì Lý vừa rồi nghe được tiếng xe,đoán cô đã về lại thấy cô một mình mang dù bước vào vội chạy đến đón, cau mày hỏi “Ngài như thế nào lại một mình trở về? Lão Lý đâu?” “Hôm nay sinh nhật con gái ông ấy, con bảo ông ấy về nhà trước.” Ôn Nhuyễn ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên mặt mày bị nước mưa mờ mịt lại càng tăng thêm vẻ đẹp mông lung. Cô cười thu hồi dù, lại lau bọt nước trên mặt vừa muốn đi vào đã bị dì Lý kéo lại, thấp giọng nói “Cô của ngài hôm nay kêu vài vị phu nhân tới nhà đánh bài, này sẽ còn chưa giải tán.” Cô tên Lâm Tú Nga, là con gái Lâm lão gia cũng là cô Lâm Thanh Hàn, một năm trước, bà ta cùng chồng ly hôn sau này liền ở tại này, bởi vì Lâm Thanh Hàn thường xuyên không có ở nhà, bà ta thường thường nên sẽ kêu mấy người bạn đến nhà đánh bài nói chuyện. Nhưng thật ra so với cô thì bà ta càng giống nữ chủ nhân hơn. Ôn Nhuyễn gật gật đầu, cũng chưa nói cái gì, thời điểm đi vào vừa lúc nghe bên trong những người đó nói đến cô ——“Vị kia nhà bà hôm nay lại đi viện điều dưỡng? Người lớn lên đẹp, tính tình cũng ngoan ngoãn, lão gia tử nhà bà ở viện điều dưỡng lâu như vậy, cũng đều là cô ấy bận trước bận sau.” Hỗn hợp âm thanh tẩy bài, là một giọng nữ trào phúng lại tự phụ “Ngoan ngoãn có ích lợi gì? Lão gia tử nhà ta liền hy vọng ôm chắt trai, cô ta suốt ngày ăn ngon uống tốt, bụng lại chẳng có chút động tĩnh nào" “Này cũng may ta là cô của nó, nếu là con dâu ta, ta khẳng định là mang người đi bệnh viện nhìn xem, có phải mắc bệnh gì không.” Mặt khác mấy người biết bà ta không thích Ôn Nhuyễn liếc nhau, cũng nói lên “Lâm tiên sinh cùng cô ta kết hôn đã ba năm, kia bụng vẫn là không có động tĩnh, sợ không phải thực sự có cái gì tật xấu đi? Này nếu là thực sự có, nên đến sớm trị một chút.” Phía sau lại là càng nói càng trật. “Lại nói tiếp, Lâm tiên sinh như thế nào liền coi trọng vị này? Nói tướng mạo cũng không tính quá xuất sắc, gia thế lại như vậy......” “Thành phố chúng ta danh viện nhiều như vậy, thế nào cũng không tới phiên cô ta a.” Dì Lý nghe xong tức giận đỏ mặt. Ôn Nhuyễn thật ra không cảm giác gì, ba năm qua những lời này, cô nghe không thiếu nghe nhiều cũng liền chết lặng, cô rũ mắt xuống đổi dép trong nhà đem đầu tóc ướt át vòng đến chỗ cô cô, đi vào. “A!” Ngồi đối diện một vị phụ nhân nhìn thấy cô, sắc mặt biến đổi, có chút xấu hổ ho một tiếng “Lâm phu nhân đã trở lại.” Còn lại mấy người nghe tiếng xem qua, nhìn thấy cô trở về, sắc mặt cũng có chút xấu hổ, thật cẩn thận mà hô một tiếng “Lâm phu nhân.” Sau lưng nói nói bậy còn chưa vừa vặn bị chính chủ nghe được, này thật đúng là...... Ôn Nhuyễn cười cười, phảng phất không nghe được những lời nói đó chào hỏi tất cả, lại nhìn về phía Lâm Tú Nga, chào một tiếng “Cô cô.” “Ừ.” Lâm Tú Nga sắc mặt cũng có chút không được tốt lắm. Ôn Nhuyễn không nói gì nữa, cùng mọi người gật gật đầu liền lập tức lên lầu, lúc lên lầu còn nghe được phía dưới đang ở nhỏ giọng nghị luận “Này...... cô ta nghe được không a?”“Không biết a.” Rồi sau đó lại nói muốn về nhà. Cô không lại quản. Trở lại phòng thay một bộ quần áo thoải mái lại nhìn di động, Lâm Thanh Hàn vẫn là không có trả lời, nghĩ đến những lời nói lúc nãy ngón tay nhẹ điểm màn hình, trên mặt toát ra một tia cười bất đắc dĩ. Cô cùng Lâm Thanh Hàn một năm cũng không thấy mặt được bao thật ra mong muốn có con nhưng...... “Phu nhân, cô cô thỉnh ngài đi xuống.” Bên ngoài truyền đến tiếng nói của hầu gái. Ôn Nhuyễn đáp một tiếng. Thời điểm xuống lầu, người quả nhiên đã đều đi rồi, bàn bài triệt rớt, Lâm nữ sĩ ăn mặc cao quý ngồi ngay ngắn trên sofa trong tay cầm chén trà mà 2 năm trước Ôn Nhuyễn mua ở Pháp nhấp một ngụm. Thấy cô đi tới cũng chỉ là nâng nâng cằm, thập phần tự phụ mở miệng, “Ngồi.” Ôn Nhuyễn biết nghe lời phải ngồi xuống, cũng không mở miệng. Lâm Tú Nga thấy bộ dáng này của cô một đôi mi ninh đến liền lợi hại hơn, không sinh con còn chưa tính, còn thêm cái đầu gỗ, trách không được Thanh Hàn mười ngày nửa tháng cũng không biết về nhà...... Chán ghét đến bĩu môi. Bà ta buông chén trà xuống, mở miệng “Kêu cô xuống dưới là có một việc muốn cùng cô nói, tiểu thư Tô gia mấy ngày tới muốn ở lại đây ít hôm nên cô chuẩn bị gian phòng cho khách, thu thập sạch sẽ chút.” Tiểu thư Tô gia? Ôn Nhuyễn ngẩn ra, nhớ tới một người, há mồm hỏi, “Tô Lam Lam?” Lại thấy Lâm Tú Nga gật đầu. Cô từ trước đến nay sắc mặt ôn hòa rốt cuộc cũng có chút cảm xúc khác, thanh âm cũng phóng thấp một ít, “Cô cô, Tô tiểu thư chính mình ở thành phố liền có phòng ở, lại là người giới giải trí, cô ấy nếu là tới trong nhà làm khách ăn cơm, con tự nhiên là hoan nghênh, nhưng nếu là ở tại trong nhà, ra ra vào vào, khó tránh khỏi chọc người nhàn thoại.” Lâm Tú Nga nghe được ý cự tuyệt trong lời Ôn Nhuyễn. Này sẽ bỗng nhiên nghe được, trong lúc nhất thời phản ứng không kịp chờ lấy lại tinh thần, sắc mặt lập tức liền trở nên khó coi “Bất quá là tới trong nhà ở mấy ngày, cái gì nhàn thoại không nhàn thoại? Ôn Nhuyễn, cô tuy rằng là vợ của Thanh Hàn nhưng cái nhà này còn chưa tới phiên cô làm chủ.” Nếu là trước đây. Ôn Nhuyễn khẳng định sẽ không theo bà ta tranh, nhưng Tô Lam Lam đối Lâm Thanh Hàn có ý tưởng không an phận, tuy rằng này bay giờ Thanh Hàn đi công tác, nhưng nếu như bị người ngoài biết, lấy này làm tin tức......khuôn mặt cô hơi lạnh vừa định nói chuyện, liền lại nghe được cô cô đối diện xua tay nói “Đã quên cùng cô nói, việc này, Thanh Hàn nó đã đồng ý.” Như là bị sét đánh ngang tai. Ôn Nhuyễn ngơ ngẩn mà nhìn bà ta, lời định nói mắc kẹt trong cổ họng mất nửa ngày mới lấy lại tiếng nói, cô lẩm bẩm nói “Cô...... Nói cái gì?” Lâm Tú Nga lại không hề nói gì, bà ta đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô trên mặt trước sau ý cười nhạo, cười nhạo nàng không biết tự lượng sức mình, “Đừng nghe bên ngoài cung cung kính kính kêu ngươi vài tiếng Lâm phu nhân ’, liền tưởng thật chính mình có tiếng nói?” Trơ mắt nhìn người rời đi. Ôn Nhuyễn lại không có mở miệng, đầu óc đều là câu nói kia “Việc này, Thanh Hàn nó đã đồng ý”.***Trở lại phòng. Cô run rẩy mở di động trực tiếp gọi tới điện thoại Thanh Hàn. Lần đầu tiên. Không có người tiếp. Lần thứ hai. Vẫn là không có người tiếp. Chờ đến lần thứ ba, điện thoại rốt cuộc có người bắt máy, truyền đến một giọng nam khàn khàn, lại có chút đạm mạc “Chuyện gì?” Tác giả Tống Gia Đào Hoa Thể loại ngôn tình, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, HE, nữ cường, showbiz Độ dài 101 chương Edit chương 1-46 hihie01 wattap Edit + beta + bìa từ chương 47 Cà Chua Nhỏ Ngày nhảy hố 12/10/2021 Ngày lấp hố….. Lưu ý nhỏ từ chương 1 đến chương 46, các bạn vui lòng đến wattap hihie01 để đọc nhé. Mình nhận edit từ chương 47 trở đi nha! Văn án hihie01 wattap 1. Ôn Nhuyễn gả cho Lâm Thanh Hàn ba Trong ba năm, tất cả mọi người đều suy đoán bọn họ khi nào thì ly hôn. Vào một ngày nào đó của ba năm sau, mỗ cảm kích nhân sĩ tuyên bố tin tức hai người đi Cục Dân Chính ly hôn. Weibo tê liệt, server hỏng mất, một đám ăn dưa quần chúng sôi nổi tỏ vẻ Ôn Nhuyễn điên rồi, nếu không điên, như thế nào lại liền cùng nhà giàu số một ly hôn? Ôn Nhuyễn không có điên, cô không chỉ có không điên, còn dùng sự thật chứng minh tuy không có Lâm Thanh Hàn, cô cũng có thể sống tốt. Thả càng tốt. 2. Lâm Thanh Hàn cho rằng Ôn Nhuyễn sau khi cùng mình ly hôn khẳng định sẽ thật sự thảm, cho đến khi anh nhìn thấy Ôn Nhuyễn chỉ chụp cái tổng nghệ là có thể hút phấn vô số, tùy tiện mặc một bộ quần áo là có thể trở thành xu hướng mới của giới thời trang, ngay cả lúc mang thai cũng có một đám người tỏ vẻ chính mình có thể làm ba. Anh hoàn toàn ngồi không yên. Vào sáng sớm ngày nọ, anh tìm được Ôn Nhuyễn, cùng cô nói “Cùng anh phục hôn, điều kiện em quyết định.” Nhưng Ôn Nhuyễn một người luôn luôn ôn nhu sau khi nghe lời nói của anh chỉ nhìn anh cười “Muốn phục hôn? Kêu một tiếng ba.” Lâm Thanh Hàn Ba! MỤC LỤC Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55

sau ly hôn tôi nổi tiếng