sau khi học bá mất trí nhớ

Thơ Nhạc Về Paris - Sydney - Saigon Sau những phút giờ vùi đầu với trăm công nghìn việc đời của chúng ta bằng tình bạn🍃tình quê hương trong suốt những năm tháng dài dưới mái học đường.🌺Những kỷ niệm ấy cứ vươn lên trong những giấc mơ êm đềm dầu chúng ta Chuyện là như này ——. Hôm nay là ngày thứ ba sau khi khai giảng học kỳ mới. Qua cơm trưa, Địch Lâm Thâm và mấy đứa bạn học cùng nhau đánh bóng rổ trên sân bóng rổ nhỏ. Làm một thằng học tra, mỗi môn thi được trên hai con số đã là kỳ tích, học tập và hắn tựa như người xa lạ, nhưng chơi thể thao lại là tình yêu của hắn. Y Đình Mạt Đồng. Tình Trạng: Hoàn Thành. Đam Mỹ Đô Thị Hoan Hỉ Oan Gia Học Đường Mất Trí Nhớ Sủng. Chương 52: Phiên ngoại 03. 2 năm trước. Chương 51: Phiên ngoại 02. 2 năm trước. Chương 50: Phiên ngoại 01. Thời điểm bắt đầu có triệu chứng đầu tiên thường là dưới 2 tháng sau khi tiêm. Liên quan đến vac-xin ngừa sốt vàng da, vac-xin này có thể gây viêm não Học bá khác loài - Jungkook quái gở, tính tình kém còn biết đánh nhau, sau khi bị đập đầu thì Mất! Trí! Nhớ!! Thành một túi thích khóc ấu trĩ. Lại còn dính giáo bá Taehyung đã từng đánh nhau qua Taehyung: Cậu cút cho tôi! Jungkook: Tớ không muốn, tớ sợ, hu hu Taehyung: Rồi rồi, đừng khóc nữa, đi thôi, mua kẹo cho cậu ăn. kewajiban mematikan keran air jika tidak dipakai haknya adalah. Phòng của Địch Lâm Thâm rất lớn, có phòng rửa tay và phòng tắm riêng, còn có một cánh cửa nhỏ đi qua phòng sách sát vách. Thiết kế này rất tiện cho người thích học, còn với người không thích học, cánh cửa nhỏ đó cũng chỉ để trang trí.“Nếu cậu muốn làm bài tập hay đọc sách gì đấy, thì có thể qua phòng sách.” Thiết kế phòng sách của hắn cũng không tệ lắm, chỉ là trên tủ đầy ắp cả sách, một cuốn hắn cũng chưa từng đọc, cái bàn cũng đẹp nữa, hắn từng làm bài tập ở đó hồi tiểu học, sau đó cũng chỉ lên mạng ở đó. Sau này hắn thậm chí còn cảm thấy làm thành một nơi như vầy còn không bằng đổi thành phòng để quần áo cho hắn, thực dụng hơn.“Ừm.” Ngu Đào đáp, người thì đứng trước tranh phác họa chân dung của Địch Lâm tranh phác họa này có thể nhìn ra lúc đó Địch Lâm Thâm còn chưa lớn như bây giờ, năm đề chữ có thể xác nhận được điểm này, chắc được vẽ hồi lớp 7. Thế nhưng vẫn rất đẹp trai, chỉ là gương mặt ngầu ngầu không có nụ cười, có cảm giác không dễ đến gần như bây giờ.“Rất tuấn tú.” Ngu Đào cười híp mắt xoay đầu nói với Địch Lâm Lâm Thâm nhướn lông mày, “Trong tranh đẹp trai hay người thật đẹp trai?”“Trong tranh đẹp trai, người thật còn đẹp trai hơn.” Ngu Đào không chút keo kiệt mà bình nói Ngu Đào ngốc, không biết khen người? Đây không phải rất biết nói à?“Coi như cậu tinh mắt.” Địch Lâm Thâm cười nói “Không còn sớm nữa, cậu đi tắm trước đi, tôi tìm khăn mới cho cậu.”“Được.” Ngu Đào đáp, rồi cầm đồ ngủ ra từ trong túi mang theo bên mình. Đồ ngủ mà Địch Lâm Thâm mua cho cậu mặc rất thoải mái, thế nên mặc dù Địch Lâm Thâm có nói trong nhà có đồ ngủ mới có thể cho cậu mặc, cậu vẫn mang theo khi hai người lần lượt tắm xong, liền lên giường chuẩn bị ngủ của Địch Lâm Thâm cho hai người hoàn toàn không thành vấn đề, Ngu Đào có thói quen đọc sách một lát trước khi ngủ, lúc này đang tựa vào đầu giường lật sách tiếng Lâm Thâm thì đang xem điện thoại, thành tích rất tệ, xác định cao thấp.“Nghỉ học rồi, mai cứ ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh đi.” Gần đây hôm nào cũng dậy sớm, Địch Lâm Thâm đã quen. Chẳng qua nếu đã là kỳ nghỉ, vậy điểm mấu chốt nhất để phân chia kỳ nghỉ với ngày bình thường thì tự nhiên là có thể ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh hay không rồi.“Cậu cứ tùy ý, nếu tôi tỉnh thì sẽ qua phòng sách đọc sách.” Ngu Đào nói. Đồng hồ sinh học của cậu ngay đấy, có lẽ sẽ không dậy quá Lâm Thâm gật đầu không có ý kiến, nhìn thoáng thời gian, sắp mười một giờ, “Ngủ đi.”“Ừm.” Ngu Đào đặt sách tiếng Anh lên tủ đầu giường, thả gối xuống đặt lại, liền trượt vào trong chăn, không qua một lát, đã Lâm Thâm gối một tay ở dưới đầu, trái lại không thấy buồn ngủ, trong bóng đêm đôi mắt sáng khác lời Ngu Sổ nói hôm nay không ngừng vòng vo trong đầu Địch Lâm Thâm. Trước đây, hắn thật sự rất phiền Ngu Đào, nếu không phải Ngu Đào mất trí nhớ, cả đời này hắn cũng sẽ không thành bạn với Ngu Đào. Nhưng sau khi biết chuyện của Ngu Đào, hắn bắt đầu thật lòng làm bạn với người bạn Ngu Đào này. Không phải do thương cảm, không phải do họ là đồng loại, mà là do hắn có thể hiểu được Ngu Đào, có thể hiểu được sự áy náy và khó chịu của Ngu Đào, nếu như là hắn, có thể cũng sẽ giống như Ngu thế nếu hắn muốn kết bạn với Ngu Đào, muốn che chở Ngu Đào, thì tất nhiên phải thi vào chung trường với Ngu Đào. Nhưng nhìn thành tích của hắn, rồi nhìn của Ngu Đào, đúng là trứng cũng muốn như không thi vào chung trường với Ngu Đào, hắn thực sự sẽ thấy không yên lòng. Đại học là xã hội nhỏ, thời kỳ này rất quan trọng đối với kế hoạch tương lai, vì thế mặc dù hắn là học tra, thì cũng phải lên đại học, dù cho là dùng tiền ra nước ngoài học. Hắn không hy vọng Ngu Đào bị chuyện này làm hỏng ở đại học nữa, một người bạn cũng không chơi được, là sự đả kích trí mạng với tương lai của Ngu Đào. Ngu Đào học giỏi như vậy, không nên bị hủy thế hắn nhất định phải theo bên cạnh Ngu Đào, dù có bị kỳ thị, thì Ngu Đào vẫn còn có hắn, tuyệt đối không đến mức ảnh hưởng tương hắn thì không thể để Ngu Đào theo hắn đi học ở trường tệ được, thế nên chỉ có thể do hắn cố gắng, chạy lên trên!Đây là lần đầu tiên Địch Lâm Thâm có kế hoạch và mục tiêu cho cuộc sống tương lai của mình. Cảm giác này rất mới mẻ, cũng không vô lại, khiến hắn cảm thấy chân thật, lại có phần kích động và hướng sau năm giờ rưỡi, Ngu Đào tỉnh dậy như ở nơi xa lạ, nhưng Ngu Đào cảm thấy ngủ rất ngon, giường và chăn đều rất thoải mái, có Địch Lâm Thâm ở bên cạnh, cậu không hề cảm thấy khó chịu chút Đào rón rén xuống giường, chuẩn bị đi rửa mặt. Lúc này, chuông báo thức mà Địch Lâm Thâm cài trên điện thoại vang lên, làm Ngu Đào giật mình. Địch Lâm Thâm tắt báo thức, trở mình, bộ dạng muốn ngủ tiếp. Ngu Đào cũng không lên tiếng, đến phòng rửa Ngu Đào rửa mặt xong đi ra, đã thấy Địch Lâm Thâm ngồi trên giường còn đang tỉnh ngủ.“Chưa tắt báo thức à? Buồn ngủ thì cứ ngủ tiếp đi.” Ngu Đào nhẹ giọng Lâm Thâm lắc đầu một cái, xuống giường đi rửa mặt —— hôm qua hắn hơn mười hai giờ mới ngủ, báo thức là cố ý cài, để có thể dậy đọc sách. Đã quyết định, tất nhiên phải biến thành hành động mặt xong đi ra, Địch Lâm Thâm cũng tỉnh táo, vừa thay đồ mặc ở nhà vừa nói “Có trang web chương trình học cấp ba nào có thể nghe được không? Tôi muốn nắm chắc việc học.”Ngu Đào không hề cảm thấy bất ngờ, dù sao trong khoảng thời gian này Địch Lâm Thâm luôn dậy sớm tự học với cậu, tuy thành tích không lý tưởng, nhưng chỉ cần Địch Lâm Thâm sẵn lòng, vẫn có thể bù lại.“Có, điện thoại có thể xem.”Địch Lâm Thâm mở khóa điện thoại mình rồi ném cho Ngu Đào, “Làm giùm tôi đi.”Ngu Đào tải app cho hắn, Địch Lâm Thâm thì lật tài liệu học của mình, chuẩn bị nghe giảng thật khi tải app xong, Ngu Đào dạy hắn tìm chương trình học ở đâu.“Mấy thầy cô này giảng cũng không tệ, nếu cậu xem không hiểu chỗ nào thì có thể hỏi tôi.” Ngu Đào nói.“Được, biết rồi.” Địch Lâm Thâm ôm sách và điện thoại, “Tôi xuống lầu uống ly nước trước, cậu cứ đến phòng sách đọc sách, tôi qua phòng khách nhỏ.”“Ở chung trong phòng sách cũng không sao mà.” Ngu Đào cảm thấy mình không nên chiếm phòng sách một mình, đuổi Địch Lâm Thâm Lâm Thâm tìm cớ nói “Trong phòng sách có máy vi tính, tôi nhìn là muốn chơi, không bằng đến phòng khách cho rồi.” Thật ra hắn chỉ là không muốn quấy rầy thời gian buổi sáng dễ nhớ nhất của Ngu Đào mà Đào vừa nghe, cũng cảm thấy Địch Lâm Thâm vẫn đừng nên vào phòng sách, “Vậy thì được, xem không hiểu chỗ nào thì viết ra, chiều tôi giảng cho cậu.”“Được.”Dì trong nhà sáu giờ mười lăm ra làm bữa sáng, lúc đang đi về phía nhà bếp, thì nghe thấy phòng khách nhỏ có tiếng động. Ban đầu dì cho rằng Địch Lâm Chiêu dậy sớm làm việc, muốn vào hỏi xem có cần pha ly nước mật ong cho anh trước không, nhưng vạn lần không ngờ, trong phòng khách nhỏ lại là Địch Lâm có người vào, bút trong tay Địch Lâm Thâm dừng lại, ngẩng đầu lên.“A, cậu hai dậy rồi?” Dì thấy hắn đang học, trong lòng cũng vui mừng, vội hỏi “Sáng sớm có muốn ăn chút gì không? Dì làm cho cậu.”Dì làm cơm này bắt đầu từ khi mẹ Địch Lâm Thâm gả vào, đã nấu cơm ở nhà họ Địch, coi như là nhìn Địch Lâm Thâm từ nhỏ đến lớn, tự nhiên là quan tâm hắn nhiều hơn chút. Mấy người hầu phụ trách quét tước đều cảm thấy Địch Lâm Thâm lạnh lùng không dễ ở chung, nhưng dì thì không nghĩ thế, Địch Lâm Thâm không phải bẩm sinh như vậy, là cái chuyện nát bét đấy khiến hắn trở thành như vậy. Bản tính của Địch Lâm Thâm là tốt, sau này cũng sẽ tốt.“Gì cũng được.” Địch Lâm Thâm nói.“Vậy cậu Ngu thì sao?” Dì không biết gia đình Ngu Đào làm gì, nhưng nếu là Địch Lâm Thâm dẫn về, tự nhiên dì cũng gọi một tiếng cậu’.Địch Lâm Thâm suy nghĩ chút, hỏi “Ở nhà có bột bánh muffin không?”“Có.”“Vậy làm chút muffin đi, sau đó chiên trứng với thịt xông khói, tôi và Ngu Đào ăn chung.”“Được, một tiếng sau ăn được chứ?”“Có thể.” Nhà họ Địch không có thời gian ăn cơm cố định, bình thường đều tỉnh dậy thì xuống lầu ăn là khi dì rời đi, Địch Lâm Thâm tiếp tục nghe bài trên mạng. Bài trên mạng này giảng thật sự không tệ, hơn nữa chỉ chọn điểm chính để giảng, rất dễ hiểu. Chỉ là không có đề ôn tập, nên hắn chỉ có thể tự làm đề của Lâm Thâm căn bản kém, phải bù rất nhiều thứ. Nhưng may mà bây giờ hắn có thể chịu được tính tình, ngược lại cũng không Địch Sĩ Nghĩa xuống lầu, đã thấy Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đang cùng ăn sáng trước bàn ăn —— việc này có thể nói là ly kỳ, thằng con thứ hai của ông từ lúc nào từng dậy sớm qua?Ngu Đào thấy Địch Sĩ Nghĩa trước, “Thưa chú, chào buổi sáng ạ.”“Chào buổi sáng.” Địch Sĩ Nghĩa cười đáp, Ngu Đào ngoan ngoãn thực sự hợp ý ông khắp mọi Lâm Thâm không quen chào buổi sáng với người nhà, lại nói mối quan hệ của hắn và cha hắn cũng không quá tốt, liền cúi đầu tiếp tục ăn đồ của mình.“Hôm nay sao con dậy sớm vậy?” Địch Sĩ Nghĩa kéo cái ghế bên cạnh Địch Lâm Thâm ra từ nhà bếp bưng nước mật ong chuẩn bị cho Địch Sĩ Nghĩa ra, cười nói “Thưa ngài, hôm nay cậu hai dậy còn sớm hơn tôi nữa, học ở trong phòng khách nhỏ đấy chứ.”“Ồ?” Địch Sĩ Nghĩa hơi kinh Lâm Thâm cảm thấy khó chịu, hắn học thì sao? Có cần ngạc nhiên vậy không? Có cần đặc biệt nói với ba hắn không?Ngu Đào thì cảm thấy làm tốt nên khen ngợi, vì thế tranh công giùm Địch Lâm Thâm, “Bây giờ ngày nào Địch Lâm Thâm cũng dậy rất sớm, sau đó đến phòng tự học ở thư viện tự học chung với con.”Địch Sĩ Nghĩa càng kinh ngạc hơn, nhìn Địch Lâm Thâm khá là quan tâm hỏi “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có gì không vui thì cứ nói với ba.”Địch Lâm Thâm càng khó chịu hơn, “Không có gì không vui, chỉ là Ngu Đào kéo con đi học, con liền đi thôi.”Lần này Địch Sĩ Nghĩa càng cảm thấy Địch Lâm Thâm quen đúng bạn, cười nói “Rất tốt, rất tốt. Sau này học chung với Ngu Đào nhiều hơn, cần gì thì cứ nói với ba.”“Ừm.” Địch Lâm Thâm cũng không quá để bụng, dù sao hắn học cũng không phải vì gia khi hai người ăn xong, những người khác trong nhà cũng dậy, hai người liền về phòng sách. Địch Sĩ Nghĩa kể chuyện Địch Lâm Thâm bắt đầu học tập cho người cả nhà đều biết, cứ như Địch Lâm Thâm nhận được giải thưởng lớn gì ăn sáng xong, hai người chuẩn bị tiêu hóa một lát rồi mới đọc sách. Ngu Đào chỉ chỉ đàn ghi-ta treo trên tường trong phòng sách, “Cậu biết đàn không?”“Trước đây biết, giờ thì hơi quên rồi.” Lúc đó vì muốn thể hiện mình đẹp trai, không đứng đắn từng đàn qua mấy bài.“Có thể lấy xuống xem không?” Ngu Đào cười hỏi.“Đương nhiên.” Đây cũng không phải đàn ghi-ta đắt tiền gì, hơn nữa, dù có đắt, hắn cũng cam lòng cho Ngu Đào đàn ghi-ta xuống đưa cho Ngu Đào, Ngu Đào khẽ gẩy dây đàn vài cái, sau đó ngồi xuống, vừa đàn vừa hát bài May mắn nhỏ’.Địch Lâm Thâm ngây người, hắn không biết Ngu Đào cư nhiên biết chơi đàn ghita, hơn nữa còn hát dễ nghe như vậy!Lúc Ngu Đào nói chuyện thì nghe không rõ, nhưng lúc hát thì trong thanh âm mang theo một loại từ tính, độ thừa nhận vô cùng cao, hơn nữa cực kỳ dễ Ngu Đào rũ mắt khẽ hát, tựa như hoàn toàn chìm đắm trong đấy, trái tim Địch Lâm Thâm bỗng nhảy thêm mấy cái —— Ngu Đào như vậy thật sự quá xinh đẹp, cũng rất có sức gia đình mở công ty giải trí, nên nghệ sĩ mà Địch Lâm Thâm từng gặp cũng không phải số ít, nhưng hắn chưa từng để ý ai quá nhiều qua. Mà Ngu Đào, không phải ca sĩ nổi tiếng gì, nhưng lại khiến hắn không dời mắt nổi, hi vọng Ngu Đào vẫn luôn hát tiếp, chỉ hát cho một mình hắn Đào như vậy, khiến hắn thấy hơi thích rồi, làm sao bây giờ?! Hôm qua Ngu Đào uống rượu, sáng nay hắn định nấu tí cháo, trộn hai món rau trộn, lại hấp một cái bánh gatô, để buổi sáng Ngu Đào có thể có chút khẩu vị. Ngu Đào ngủ rất say, không hề có ý muốn tỉnh. Địch Lâm Thâm nhét chăn cho cậu, liền nhẹ nhàng đi rửa mặt xuống lầu. Hôm nay ánh nắng rất đẹp, nghìn dặm không mây. Địch Lâm Thâm mở cửa sổ phòng khách và phòng bếp ra cho qua Ninh Phi cúp điện thoại liền ngủ, Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đều rất bất đắc dĩ, không quấy rầy cậu, chỉ chừa cho cậu ly nước mật ong trên bàn trà, mở cửa phòng khách ra, để Ninh Phi lên lầu liền biết phòng khách ở đâu. Sáng nay nhìn, nước mật ong đã uống hết, người không ở trên ghế sô pha, lúc Địch Lâm Thâm xuống lầu thấy cửa phòng khách đã đóng, hiển nhiên Ninh Phi đã qua phòng khách ngủ rồi. Làm bữa sáng xong, Ngu Đào và Ninh Phi cũng lần lượt rời giường. Hai người trông đều ủ rũ ỉu xìu, Địch Lâm Thâm nghĩ lần sau không nên mua vang sủi bọt nữa. Ăn được một nửa, điện thoại Ninh Phi reng. Ninh Phi nhận điện thoại, nghe Ninh Phi nói, bên đấy hẳn là người gọi điện tối qua. Ninh Phi đang nói địa chỉ chỗ này với hắn, tiện cho đối phương tới đón. Sách vở của Ngu Đào và Hướng Tân Kiệt đặt trong ngăn kéo bàn Ngu Đào, trong một đêm không thấy hết toàn bộ, bạn học trong lớp cũng rất bất là việc gì chứ? Dù cho có trộm vào, cũng không đến mức trộm sách vở đi? Lại nói, chỗ ngồi của Ngu Đào cũng không quá dễ thấy, vì sao không vứt của người khác, cố tình vứt đồ ở chỗ Ngu Đào? Nhìn như vậy, đối phương chắc là định nhằm vào Ngu Đào hoặc Hướng Tân Kiệt, đương nhiên, khả năng nhằm vào Ngu Đào lớn hơn chút, dù sao Hướng Tân Kiệt để sách ở chỗ Ngu Đào, chỉ là chuyện tạm thời. Trừ khi là người trong lớp làm, bằng không người ngoài không thể nào biết trưởng đã đi báo cho thầy Khuất, Ngu Đào ngồi trên ghế ngây người, chuyện này có hơi ly kỳ với cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu không đắc tội ai đi? Được rồi, dù cho trước khi cậu mất trí nhớ có đắc tội người nào, cũng không đến mức bây giờ mới nhớ phải trả thù chứ?Thật ra cậu không có nhiều đồ, cậu đã quen xách hết tất cả sách và sách luyện tập, nên trong chỗ ngồi chỉ để những thứ không quan trọng, không thì không thể có nhiều chỗ trống cho Hướng Tân Kiệt để sách như vậy. Nhưng Hướng Tân Kiệt đâu phải mất đồ không quan trọng đâu, còn có cả sách giáo khoa ở trong nữa Lâm Thâm ở cạnh đã xắn tay áo lên, chuẩn bị bắt cho được tên đó, cho nó bài học tình cha một Tân Kiệt cũng siêu giận, vở bài tập, sách ôn tập được phát trên lớp bổ túc của cậu ta đều mất hết rồi, mẹ nó đúng là muốn làm khó dễ cậu ta phải không hả?!Thầy Khuất rất nhanh đã đến, sau khi hiểu hết tình hình, nói “Lát nữa thầy qua phòng an ninh kiểm tra camera. Hướng Tân Kiệt, lúc học thì em xem chung sách với bạn cùng bàn trước đi. Nếu thực sự không tìm được, thầy xin phòng giáo dục cho em một bộ mới.”Trong lòng thầy Khuất cũng rất giận, nhưng phải giả vờ bình tĩnh chút, tránh đổ dầu vào lửa cho những đứa trẻ này. Trên vở các môn, chắc chắn sẽ ghi chú không ít kiến thức. Lấy sách mới về, thì không thể không hỏi mượn bạn học chép lại, có thể có vài chỗ Hướng Tân Kiệt nhớ mà người khác không nhớ, cũng phiền đến mức này, dưới tình huống không điều tra ra được người hiềm nghi, có lửa mà chẳng có nơi phát, chỉ có thể Khuất đang muốn đi ra ngoài, đã thấy cô chủ nhiệm đi vào.“Thầy Khuất ở đây đúng lúc quá.” Chủ nhiệm Thường vẻ mặt nghiêm túc, “Hướng Tân Kiệt đâu?”“Ở đây ạ.” Hướng Tân Kiệt nhấc nhiệm Thường ném một cái túi nilon lên bàn, cả giận nói “Em đây là chuyện gì? Không thích học thì thôi, sao lại đi xé sách chứ hả?”“A?” Hướng Tân Kiệt sững sờ, nhanh đi lục cái túi nilon trong đúng là sách của cậu ta, có Vật lý, Hóa học, Sinh học còn có Tiếng Anh. Đều xé thành từng mảng lớn, hiển nhiên không thể nào ghép lại được Tân Kiệt nhìn thầy Khuất cũng qua lục, trên trang bìa bị xé nát của sách giáo khoa, nhìn thấy tên của Hướng Tân Kiệt.“Chủ nhiệm Thường, là như này.” Thầy Khuất giúp giải thích “Hôm nay Ngu Đào vừa vào phòng học, liền phát hiện tất cả sách vở và bài thi ở chỗ ngồi của mình đều không còn. Hôm qua ngăn kéo bàn Hướng Tân Kiệt bị vẩy nước, trong một chốc thì không thể sử dụng được, nên để tạm sách vở ở chỗ Ngu Đào. Bởi thế tất cả đồ của Hướng Tân Kiệt cũng không thấy đâu cả. Tôi đang chuẩn bị đi điều tra camera xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”“Có chuyện này nữa à?” Chuyện này hiển nhiên không nằm trong dự đoán của chủ nhiệm Thường.“Đúng, tôi cũng thấy kỳ lạ. Cô liền đem những vật này tới rồi.” Thầy Khuất nhiệm Thường biết, thầy Khuất không cần phải nói dối cô, trong lòng cũng có phần căm giận, rốt cuộc là ai, thế mà xé sách của học sinh, “Sáng sớm nay tôi kiểm tra vệ sinh trong thùng rác, học sinh phụ trách quét tước ở đó đã đưa cho tôi. Nói là thấy trong thùng rác.”Ngu Đào lục từng chút ở trong nhiệm Thường nhìn thấy, hỏi “Ngu Đào, em đang lục gì đó?”Ngu Đào hơi khó chịu nói “Chủ nhiệm, bài thi của em cũng ở trong đó, em muốn kiếm chúng nó ra ghép lại.”Không chỉ có sách của Hướng Tân Kiệt bị xé, còn có bài thi của Ngu Đào. Lúc này, chút suy nghĩ nghi ngờ Hướng Tân Kiệt tự biên tự diễn cuối cùng của chủ nhiệm Thường cũng biến mất. Ngu Đào không thể nào diễn kịch giùm Hướng Tân Kiệt được, dù sao Ngu Đào là học bá, nhất định sẽ quý trọng mỗi một tờ bài thi. Mà Hướng Tân Kiệt và Địch Lâm Thâm là bạn tốt, điểm ấy họ đều biết. Bây giờ Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đi gần, học hành tiến bộ hơn rất nhiều, hiển nhiên quan hệ của hai người cũng rất tốt. Hướng Tân Kiệt hẳn sẽ không liều lĩnh khiến Địch Lâm Thâm mất hứng, đi xé bài thi của Ngu nhiệm Thường thở dài, “Không dễ ghép lại đâu, quên đi, lát nữa hỏi giáo viên lấy thêm một tờ, xem có dư hay không, thực sự không được thì photo bài thi của các bạn khác vậy.”Ngu Đào không lên tiếng, tiếp tục bới bài thi của nhiệm Thường nói với thầy Khuất “Đi, tôi đi xem camera với thầy.”“Được.” Thầy Khuất gật đầu, nói với những học sinh khác “Các em đều tự học đi, lớp trưởng canh chừng kỷ luật.”Sau khi thầy Khuất và chủ nhiệm Thường rời đi, mọi người trở về chỗ ngồi của từng người thành thật tự Lâm Thâm an ủi Ngu Đào, “Đừng giận.”“Không giận, chỉ là thấy hơi bực thôi.” Ngu Đào mím mím môi.“Không sao đâu, lát nữa bảo Tân Kiệt đi lấy bộ sách mới, tớ chép lại kiến thức cho cậu ta là được.” Tuy dục vọng đánh nhau của hắn bây giờ vẫn rất mãnh liệt, nhưng cũng không muốn làm Ngu Đào không vui. Mà hắn chủ động nói chép phụ, là vì như thế hắn cũng có thể củng cố kiến thức lại lần nữa.“Cậu nói người đó nhằm vào tớ hay nhằm vào Hướng Tân Kiệt?” Ngay từ đầu Ngu Đào đã cảm thấy không đúng lắm, sao có thể đặc biệt chọn người như cậu chứ? Nếu sách để trong chỗ ngồi là của mình, vậy cậu chắc chắn sẽ nổi giận. Cũng chính vì như thế, nên mới hiểu được cảm nhận của Hướng Tân Kiệt.“Có thể đây chỉ là một trò đùa dai trùng hợp thôi.” Lời này ngay cả bản thân Địch Lâm Thâm cũng chẳng quá tin tưởng, nhưng hết cách rồi, hắn không muốn Ngu Đào có quá nhiều gánh Đào không nói, cũng không còn lòng dạ đọc sách, ôm sách ngẩn lúc giảng bài, Ngu Đào và Hướng Tân Kiệt được gọi vào phòng làm việc của chủ nhiệm Thường, thầy Khuất cũng ở đó. Địch Lâm Thâm thì đứng ở cửa nghe tình hình.“Là như vầy, cô và thầy Khuất xem xong camera, phát hiện túi này là Trác Hứa Châu lớp A2 ném vào thùng rác. Cô đã hỏi bạn ấy, bạn ấy nói là nhặt được trong hành lang, nghĩ là rác, nên tiện tay vứt đi.” Chủ nhiệm Thường Hứa Châu cũng là học bá, nhiều năm vững vàng ở hạng hai, vì thế ấn tượng mà chủ nhiệm Thường dành cho cậu ta cũng không tệ, bằng lòng tin tưởng cậu học chỉ có camera ở khu vực công cộng ngoài lầu dạy học, góc cầu thang và cửa chính trong lầu, trên hành lang thì không có, nên Trác Hứa Châu nói là tìm được trong hành lang, cũng không thể nào chứng minh là người có lỗi được.“Chủ nhiệm, hôm qua mấy giờ thì đồ bị ném vào thùng rác?” Ngu Đào hỏi.“Năm giờ ba mươi bảy.” Trên camera có hiện thời Đào nói thẳng “Chủ nhiệm, thầy Khuất, trường mình bốn giờ rưỡi tan học, trực nhật trễ nhất là bốn giờ năm mươi cũng đi. Thời gian này, trong lớp chắc không còn ai khác. Trác Hứa Châu hơn năm giờ rưỡi còn chưa đi, vì sao? Nếu cậu ấy để quên đồ về lấy, thế thì bình thường. Nếu cậu ấy vẫn cứ ở trong trường, ngay cả cơm cũng không ăn, có phải là quá không bình thường rồi không? Vì thế để rửa sạch hiềm nghi, em hy vọng có thể kiểm tra camera cửa chính của trường xem.”“Vả lại, cái túi đó rất trong suốt, lẽ ra có thể nhìn thấy bên trong chứa sách. Dù cho không nhìn thấy, nhặt được đồ không phải nên xem trước để xác định là gì rồi mới nói à? Cậu ấy cứ trực tiếp ném đi như vậy, cũng kỳ lạ quá rồi? Rác của lớp nào mà lại bỏ trong hành lang chứ?”Ngu Đào phân tích cũng không phải không đạo lý, bình thường năm giờ, chủ nhiệm Thường đều sẽ đi kiểm tra lầu, bảo học sinh còn chưa rời đi nhanh đi ăn cơm, sau khi tan học thì không cho phép ở lại phòng học tự học. Bởi vậy nếu Trác Hứa Châu trực tiếp ở lại trễ đến thế, thì thật sự rất kỳ lạ. Hơn nữa chủ nhiệm Thường xác định hôm qua lúc mình đi kiểm tra lầu, không hề nhìn thấy Trác Hứa nữa, lúc đó đưa cái túi cho cô, cô liền phát hiện bên trong chứa sách, Trác Hứa Châu không thể không nhìn ra chứ? Dù không nhìn ra, cũng có thể như Ngu Đào nói, nhìn xem là gì rồi hãy nói, dù sao rác của mỗi lớp đều không giống nhau, hơn nữa thật sự không có lớp nào đi bỏ rác trên hành lang cả.“Được rồi, lát nữa cô đi kiểm tra camera.” Bằng lòng tin tưởng thì bằng lòng, dưới tình huống có nghi vấn, vẫn phải dùng sự thật để nói đầu Hướng Tân Kiệt cũng chẳng nghi ngờ gì, nhưng nghe Ngu Đào phân tích lại cảm thấy rất có lý, bỗng chốc liền bốc lên cơn Hứa Châu bởi vì là lão nhị vạn năm, ở lớp A2, số thứ tự là số hai, vì thế mọi người đều lén gọi cậu ta là Trác lão nhị. Nhị = haiTrác Hứa Châu hoàn cảnh gia đình tốt, bản thân cũng kiêu căng, nên không quá hòa hợp với bạn cùng lớp. Hơn nữa bạn cùng lớp đều nghĩ cậu ta có hơi bị thần kinh, người ta chẳng nói gì cậu ta cả, chỉ là lúc nói chuyện liếc cậu ta một cái, cậu ta đã cảm thấy là đang nói cậu ta. Nếu bạn cùng lớp đùa giỡn với nhau nói đối phương “Nhị”, cậu ta liền trừng người ta. Nhị’ cũng có nghĩ là Ngu’Lúc trước Ngu Đào chướng mắt Hướng Tân Kiệt và Địch Lâm Thâm, nhưng cũng sẽ không chủ động mở miệng châm chọc, gây chuyện đều là họ. Mà Trác Hứa Châu là loại người chỉ cần học tra đi ngang qua cạnh cậu ta, cậu ta đã muốn trốn người, cứ như sợ bị lây đến Trác Hứa Châu, Hướng Tân Kiệt đã giận không trút được, bất kể có phải hay không, thì vẫn làm cậu ta khó thế, Hướng Tân Kiệt liền rất có tâm cơ đi nói chuyện Trác Hứa Châu nhặt sách quăng đi, với đứa miệng rộng nổi tiếng nhất khối một này có thể náo nhiệt rồi, trong một buổi trưa, hầu như cả trường đều nhờ chuyện này được truyền nhanh, nên có bạn học báo cáo, nói là nhìn thấy Trác Hứa Châu lặng lẽ vào phòng học lớp A6, còn ôm một đống sách và bài thi đi ra. Cũng có người nhìn thấy Trác Hứa Châu vào phòng học lấy một cái túi nilon, chính là cái để đựng sách đó, vì túi có màu xanh, nên điểm đặc trưng coi như khá chủ nhiệm Thường thật sự không nhìn thấy Trác Hứa Châu đi ra rồi quay vào ở cửa chính trong camera, trong lớp cũng có học sinh chứng thực họ trực nhật xong rời đi, Trác Hứa Châu còn chưa là Trác Hứa Châu bị gọi vào phòng giáo dục nói nghỉ giữa giờ, Trì Linh bước tới, “Sách của mấy cậu nhất định là Trác Hứa Châu phá.”“Vì sao nói thế?” Ngu Đào hỏi, giờ phòng giáo dục vẫn chưa cho ra kết quả, cậu cũng không thể khẳng cậu thì không hề quen biết Trác Hứa Châu, không phải vì cậu mất trí nhớ. Là do trước đây chẳng ai thấy hai người họ có qua lại qua, đây là cậu xác nhận sau khi hỏi bạn học.“Trác Hứa Châu thích Giả San San.” Trì Linh nói. Không phải cô tám, là Giả San San thật sự ngại tự mình nói, nên mới nhờ cô nói.“A?” Chuyện này đúng là Ngu Đào chưa từng nghe nói qua, hơn nữa Giả San San hình như cũng không qua lại với Trác Hứa Châu, ít nhất là cậu không thấy.“Chẳng qua Giả San San đã từ chối cậu ta, cũng không qua lại gì, nhưng nghe nói, cậu ta vẫn nhớ mãi không quên Giả San San.”“Nó thích quên hay không quên, liên quan gì tới Ngu Đào?” Địch Lâm Thâm nghĩ Trác Hứa Châu đúng là bệnh thần Linh bộ dạng Cậu vẫn còn quá trẻ tuổi’, nói “Hồi trước không phải Giả San San thích Ngu Đào à? Tuy Ngu Đào từ chối cậu ấy, nhưng Giả San San cũng đâu vì thế mà thích Trác Hứa Châu. Hơn nữa Giả San San thích Ngu Đào chẳng phải bí mật gì, không chừng đã truyền vào tai Trác Hứa Châu. Lại nói, gần đây mấy đứa tụi mình đều ăn cơm trưa với nhau, Trác Hứa Châu chắc chắn nhìn thấy, lại ăn dấm chua, không phải nghĩ cách trả thù ư? Chỉ là lần này Hướng Tân Kiệt gánh thôi.”Ngu Đào nghĩ đây đúng là tai bay vạ gió, nhưng Trác Hứa Châu cầu mà không được đã làm ra chuyện như thế, cũng biến thái quá đi?!Chuông vào học vang lên, Trì Linh trở về chỗ ngồi của Lâm Thâm ở dưới nhéo nhéo tay Ngu Đào, nói “Chuyện này cứ để tớ giải quyết, cậu đừng quan tâm.”“Ừm.” Ngu Đào gật đầu, cậu không muốn đấu với một thằng biến thái, vẫn nên giao cho Địch Lâm Thâm thì tốt hơn. Trò chuyện thông suốt, trong lòng Địch Lâm Thâm cũng kiên hai ở bệnh viện một ngày, sáng đến trưa sau khi làm mấy mục kiểm tra cuối cùng xong, Ngu Đào liền xuất về nhà nghỉ ngơi, hai người về trường Khuất xin nghỉ cho họ, hai người có thể lên lớp vào ngày mai. Nhưng Ngu Đào dùng lý do bỏ lỡ chương trình học thì không tốt, trên thực tế là không biết nên ở cùng với Địch Lâm Thâm trong phòng ngủ thế nào, có chút lúng túng, lại có phần ngượng ngùng, nên buổi chiều liền đi sáng thầy Khuất đã nói với bạn học trong lớp tình huống của Ngu Đào. Cho nên Ngu Đào vừa vào phòng học, đã nhận được ánh mắt của tất cả bạn học, có quan tâm, có dò xét, có lo lắng, cũng có đơn thuần hoài niệm Ngu Đào của quá khứ…Ngu Đào mặt không biểu cảm, không nhìn ai hết, cứ như người khác không hề tồn tại, ngồi xuống vị trí của Lâm Thâm ngồi xuống với cậu, cũng không nói lòng các bạn học cùng nứt ra hai chữ —— xong rồi!Sau này họ không dám hỏi bài học bá nữa!Buổi chiều tất cả bình thường, trong giờ cho Hướng Tân Kiệt cứ vứt cho Địch Lâm Thâm mấy ánh mắt, muốn hỏi hắn Ngu Đào đến cùng thế nào rồi. Cậu ta không dám thẳng tiến, cũng sợ lỡ như tính của Ngu Đào càng nóng hơn thì sao đây?Địch Lâm Thâm nhiều lần gật đầu tỏ vẻ không thành vấn đề. Nhưng Hướng Tân Kiệt hiển nhiên không rõ, vẫn do khi tan học, Ngu Đào và Địch Lâm Thâm cùng đi ăn đường, Ngu Đào vẫn không biểu cảm, cũng không nói chuyện với ai. Hướng Tân Kiệt đi ở nơi cách họ hơn 10 mét, hoàn toàn không muốn bước vào vòng khí thế của Ngu Đào.“Trong nhà có đưa canh tới, tớ đi lấy, cậu đi căn tin trước đi.” Địch Lâm Thâm nói.“Được.” Ngu Đào đáp.“Chờ tớ về mới lấy cơm, không gấp.”“Không sao, tớ có thể lấy.”Địch Lâm Thâm suy nghĩ chút, ngoắc ngoắc tay với Hướng Tân Kiệt đằng Tân Kiệt do dự một lát, vẫn bước tới.“Cậu và Ngu Đào đi căn tin, tùy tiện lấy phần cơm cho tôi, tôi qua cổng trường lấy ít đồ.” Địch Lâm Thâm Tân Kiệt thấy Ngu Đào không phản đối, liền gật đầu nói “Được…”Địch Lâm Thâm vỗ vỗ vai Ngu Đào không nói gì, liền đi về phía căn Tân Kiệt cũng đi Lâm Thâm nhìn họ đi xa, mới đi tới cổng Tân Kiệt cảm thấy bầu không khí im lặng xấu hổ như này không ổn lắm, nên chủ động mở miệng nói “Cậu… đã hoàn toàn bình phục?”Ngu Đào liếc cậu ta một cái, “Tôi vốn không sao cả.”Chậc, chả thân thiện tí gì hết, “Tôi là nói cậu khôi phục trí nhớ, không có gì khó chịu chứ?”“Không có.” Ngu Đào nhàn nhạt Tân Kiệt thắt tim, Ngu Đào thân thiện đáng yêu lúc trước đâu rồi? Cậu vẫn mất trí nhớ tiếp đi, được không?!Lúc Địch Lâm Thâm đem canh về, Ngu Đào và Hướng Tân Kiệt đã bắt đầu ăn Lâm Thâm đi lấy ba cái chén, rồi ngồi xuống chỗ chừa cho hắn, đổ canh từ trong bình giữ ấm ra, ba người chia nhau San San và Trì Linh trực nhật, vừa mới đến đây. Sau khi lấy thức ăn xong, vô cùng tự nhiên ngồi xuống chỗ trống cạnh Ngu Đào.“Ngu Đào, cậu vẫn khỏe chứ?” Giả San San quan tâm Đào tuy lạnh nhạt, nhưng đối diện với cô gái quen thuộc, cậu vẫn vui lòng đáp lại mấy câu, “Rất khỏe.”Giả San San “Đám người chặn cậu ở cổng trường thật sự quá ghê tởm, sau này cậu cũng phải cẩn thận hơn chút đó.”“Ừm, biết rồi.”Trì Linh không nhịn được hỏi “Ngu Đào, cậu đến cùng đã làm mích lòng ai thế?”“Không biết.” Ngu Đào thật sự không biết, cậu thậm chí còn không nhớ lúc đó mấy tên côn đồ nói gì Linh thở dài, “Hi vọng cảnh sát có thể điều tra ra kết quả, thế thì cũng có hướng để đề phòng.”Ngu Đào gật đầu, bưng chén canh lên uống khi ăn xong, Địch Lâm Thâm kéo Ngu Đào đi dạo. Trên sân thể dục có rất nhiều học sinh đang đi dạo, bởi nơi này khá lớn, nên không ai vướng ai cả.“Chuyện này cậu không cần quan tâm, tớ đã nhờ anh nhờ quan hệ rồi, chắc chắn phải bắt ra được kẻ đứng sau.” Địch Lâm Thâm nói.“Ừm…” Suy nghĩ chút, Ngu Đào hỏi “Cậu không kiểm tra chút à?”Địch Lâm Thâm cũng đánh nhau, tuy ký ức của Ngu Đào mơ hồ, nhưng cảm thấy đánh nhau bị thương là tất nhiên. Mà cậu vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi xoắn xuýt không biết ở chung với Địch Lâm Thâm như thế nào, nên quên hỏi vết thương của Địch Lâm Thâm.“Kiểm tra rồi, không sao, chỉ bị thương ngoài da.” Địch Lâm Thâm mỉm cười thương của hắn thật sự không nặng, không cần uống thuốc, cũng không cần bó thuốc, về dưỡng là Đào gật gật đầu, “Ở cùng với tớ, có phải tẻ nhạt lắm không?”Địch Lâm Thâm cười khẽ, “Không, rất tốt.”Chính bản thân Ngu Đào cũng thấy mình tẻ nhạt, sao có thể nghĩ Địch Lâm Thâm an ủi là thật chứ?Ngu Đào cũng muốn làm mình trở nên thú vị hơn chút, nhưng mà, phải làm sao đây? Hơn nữa dù cho trở nên thú vị thì sao? Lúc chia tay còn không phải không đáng một xu ư?Địch Lâm Thâm nhìn thấu nỗi lo của Ngu Đào, sóng vai bước đi với cậu, nói “Đừng nghĩ nhiều. Tính cách ban đầu của cậu như thế nào tớ biết mà, nhưng vẫn chỉ muốn ở cùng với cậu.”Ngu Đào nghĩ, cũng là có chuyện như vậy, “Nếu cậu buồn thì đi tìm Hướng Tân Kiệt nói chuyện đi.”Hướng Tân Kiệt có rất nhiều chuyện để nói, cũng rất thú vị.“Không, tớ theo cậu.” Địch Lâm Thâm cười nói. Nếu không phải ở trường, hắn sẽ dắt tay Ngu Đào, để Ngu Đào yên tâm, cũng để cho mình yên này còn đang trong điều tra, mấy hôm nay Địch Lâm Thâm và Ngu Đào làm việc và nghỉ ngơi đều hệt như trước, không thấy có gì không Ngu Đào cũng đang chậm rãi học ở chung thân thiện với bạn học, ban đầu là Giả San San và Trì Linh tiếp tục đến hỏi bài cậu. Sau đó các bạn khác thấy không có vấn đề, liền khôi phục như trước, nhao nhao tìm cậu hỏi bài, rảnh rỗi còn tán gẫu với cậu, hoàn toàn không để ý Ngu Đào phản ứng lạnh tình huống này, Ngu Đào không thể không học ở chung với các bạn, dù sao mọi người quá mức thân thiện với cậu, lại có Địch Lâm Thâm từ trong nói chen vào, cậu cảm thấy có lẽ mình có thể ở chung với bạn học khá hơn một các bạn học hiểu rất rõ việc Ngu Đào trước đây không quan tâm người ta và sau này mới ôn hòa, càng hi vọng cậu có thể như hồi mất trí nhớ, nên luôn cố gắng ở chung với Ngu Đào, tranh thủ biến Ngu Đào về như trước nay sau cơm trưa, Ngu Đào, Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt được gọi vào phòng hiệu trưởng. Nói là cảnh sát đã điều tra ra kết tên chặn Ngu Đào là mấy tên côn đồ ở lân cận, có đứa đã thôi học, có đứa dù còn treo tên ở trường, nhưng chẳng hề đi đó chặn Ngu Đào, là vì có người ra tiền nhờ họ dạy dỗ Ngu Đào, về phần tìm được họ như thế nào, là do một cô bé – một trong những người thuê họ – khá quen với một thành viên của họ.“Mấy đứa côn đồ đó, cảnh sát sẽ xử phạt, hôm qua người thuê chúng đã bị gọi đi hỏi rồi, sau đó sẽ bị xử lý tương ứng.” Hiệu trưởng Miêu nói “Trong những người thuê họ, cô bé đó không ở trường mình, một người khác là Trác Hứa Châu của trường mình.”Địch Lâm Thâm nhướng mày, xem ra Trác Hứa Châu này còn chưa nhận được dạy dỗ. Giỏi, giờ không cần hắn làm gì nữa, cảnh sát và nhà trưởng xử phạt đã đủ để cậu ta chịu rồi.“Hiệu trưởng, cô gái đó tên gì?” Địch Lâm Thâm trưởng nghĩ nếu đã chặn Ngu Đào, vậy Ngu Đào chắc chắn quen biết, liền nói “Tên Viên Tâm Nhụy.”“Má nó!” Địch Lâm Thâm còn chưa chửi ra miệng, Hướng Tân Kiệt đã bùng ta và Viên Tâm Nhụy từng gặp qua mấy lần, nhưng không quá quen thuộc. Không ngờ con nhỏ này nhìn ra người ra dạng, sau lưng lại đen như vậy!Địch Lâm Thâm híp mắt, hắn nên nghĩ ra sớm mới không biết Trác Hứa Châu và Viên Tâm Nhụy quen nhau, nhưng với hoàn cảnh gia đình của hai người, quen nhau trái lại cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Chẳng qua Viên Tâm Nhụy tìm người đánh Ngu Đào, vì sao?Có một đáp án thoáng hiện trong đầu hắn, nhưng hắn không quá xác định.“Em có quen cô bé đó không?” Hiệu trưởng Miêu hỏi Ngu Đào.“Chỉ từng gặp mấy lần, không quen cho lắm.” Ngu Đào ăn ngay nói trưởng Miêu ngờ vực, “Vậy sao em ấy lại muốn đánh em?”Lý do của Trác Hứa Châu hiệu trưởng Miêu có thể đoán sơ được, dù sao chuyện trước kia bày ra đó, vả lại chắc chắn không đơn giản như lời giải thích lúc trước. Nhưng dù thế nào, cũng không nên cấu kết với côn đồ, còn thuê người ta đánh người. Hơn nữa lúc đó nhà trường còn bất chấp nguy hiểm bị học sinh nói này nói nọ, mở ra một mặt, không xử phạt Trác Hứa Châu, cũng từng nhắc nhở, không thể có lần sau. Nhưng trăm triệu không ngờ được, mới qua có bao lâu, đã làm ra chuyện càng quá đáng này nhà trường không thể bận tâm cái gì mà hạng hai cả năm nữa, làm ra chuyện như vậy, chẳng khác gì việc cố ý thương tổn cả. Nhưng may mà Ngu Đào không sao, nếu lỡ xảy ra chuyện gì, trường phải ăn nói với cha mẹ Ngu Đào như thế nào, phải ăn nói với thầy trò dốc lòng cầu học của trường như thế nào, phải ăn nói với xã hội như thế nào đây?!Lần này họ nhất định phải nghiêm trị, giết một người răn trăm người, hoàn toàn ngăn chặn chuyện như vậy xảy ra tiếp nữa!Địch Lâm Thâm đáp thay Ngu Đào “Không liên quan tới Ngu Đào, nhà Viên Tâm Nhụy và nhà em là thế giao, trước đây em với cô ta có chút không vui, có lẽ do cô ta khó làm phiền em, đúng lúc hôm đó Ngu Đào cũng ở nhà em, nên cô ta mới nhớ thù hận này lên đầu Ngu Đào.”Hiệu trưởng Miêu rất không vui, đây là chuyện gì chứ. Lại nói, chỉ náo loạn chút không vui thôi, dựa vào gì mà đánh học sinh Bác Minh của ông? Dù có đánh Địch Lâm Thâm thì cũng không được! Xem ra ông phải tìm hiệu trưởng trường cô gái đó nói chuyện mới phòng hiệu trưởng, Địch Lâm Thâm nhận điện thoại của Địch Lâm Địch Lâm Chiêu biết nhiều hơn trường chút, cảnh sát đã điều tra ra được tài khoản nhận tiền của mấy tên côn đồ Địch Lâm Thâm đoán, Viên Tâm Nhụy và Trác Hứa Châu quen nhau, hơn nữa còn rất quen thuộc. Người là Viên Tâm Nhụy tìm, sau đó hai người cùng đi gặp. Trác Hứa Châu gửi tiền vào tài khoản của Viên Tâm Nhụy, để Viên Tâm Nhụy trả tiền cho đám côn đồ cắc ké Lâm Chiêu cũng điều tra ra được, lúc trước Viên Tâm Nhụy có nhờ Trác Hứa Châu giám sát hành tung của Địch Lâm Thâm. Đúng lúc hai người lại cùng ghét Ngu Đào, nên mới có sự sắp đặt như đó Viên Tâm Nhụy và mẹ Viên bất ngờ qua nhà họ Địch, hỏi Địch Lâm Thâm lúc nào thì về trường, cũng vì đến lúc đó đám côn đồ có thể theo sau. Dù sao đám côn đồ không muốn chờ không, Viên Tâm Nhụy hi vọng đối phương làm thỏa đáng mọi chuyện giùm cô, nên tới nhà họ Địch quấn quít hỏi kết vào cục cảnh sát, đám côn đồ đó đã khai ra hết. Cảnh sát gọi Trác Hứa Châu và Viên Tâm Nhụy đầu Trác Hứa Châu không thừa nhận, nói là Viên Tâm Nhụy mượn tiền cậu ta, cậu ta cho. Chẳng biết côn đồ gì hết. Sau đó điều tra ra camera ven đường, phát hiện Trác Hứa Châu và Viên Tâm Nhụy cùng nhau đi gặp đám côn đồ, vì thế hoàn toàn không thể thoát khỏi liên Viên Tâm Nhụy lại tuyên bố không hề biết mấy tên côn đồ đó, kết quả đám côn đồ cũng có lần thông minh, lấy điện thoại ra mở lịch sử trò chuyện của hai người, vừa nhìn là hiểu ngay. Thêm lịch sử trò chuyện lúc trước, có thể nhìn ra mối quan hệ không chỉ là quen biết, còn liên lạc khá nhiều lần bấy giờ, Viên Tâm Nhụy và Trác Hứa Châu hoảng sợ. Hai nhà bắt đầu vận dụng quan hệ, muốn thoát tội cho hai đứa họ nghĩ hay lắm, nhà họ Địch thì vào gì? Tìm người đánh Ngu Đào, còn liên lụy cả Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt, may mà không có chuyện, nếu thật sự có chuyện, ai chịu trách nhiệm đây?Lại nói, họ và nhà họ Trác không có quan hệ, nhưng là thế giao với nhà họ Viên, con gái nhà họ Viên sao có thể đối xử với con trai nhà họ và bạn thân của con họ như thế chứ?Lần này, nhà họ Địch và nhà họ Viên hoàn toàn rạn Sĩ Nghĩa tự mình tìm luật sư, nói mặc kệ tốn bao nhiêu tiền, cũng phải lấy lại công đạo cho Ngu Đào và Địch Lâm này thế nào, Ngu Đào không hỏi nhiều. Việc này có trường học, lại có nhà họ Địch xử lý giùm, không cần cậu đi tốn nay tan học, mọi người đang đi căn tin, một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng, nhìn như hơn bốn mươi bước xuống từ trên một chiếc xe cạnh đó, chặn ở trước mặt Ngu Đào.“Cậu là Ngu Đào đúng không?” Người phụ nữ vênh váo hống hách Đào nhíu nhíu mày, gật đầu.“Tôi là mẹ của Trác Hứa Châu, Châu Châu cũng do nhẹ dạ cả tin người ta khiêu khích, mới làm ra chuyện như vậy. Châu Châu nhà tôi trước giờ luôn hiền lành lễ phép, nếu cậu đã không sao rồi, chuyện này coi như xong. Cậu hãy theo tôi đến cục cảnh sát yêu cầu rút lại vụ án đi.” Bộ dạng của bà Trác cứ như không hề thấy Trác Hứa Châu có lỗi lầm Đào cười lạnh một tiếng, “Nếu tôi đánh Trác Hứa Châu một trận, bà cũng có thể nói thôi, tôi là cậu bé hiền lành, không so đo với tôi, thì trái lại tôi có thể suy xét chút đấy.”“Mày…” Bà Trác nghĩ Ngu Đào đúng là không nói lý, nhưng rồi lại nói “Được, tôi biết con cái từ gia đình nhỏ như mấy cậu ra ngoài đường rất so bì chuyện bồi thường. Cậu ra giá đi, tôi cho cậu tiền, cậu đi rút lại vụ án.”Lúc này, còn chưa đợi Ngu Đào nói gì, Địch Lâm Thâm đã mở miệng nói “Tôi cho bà tiền, bà cút nhanh cho tôi đi!” Thuộc truyện Sau khi học bá mất trí nhớ Chương 50 Phiên ngoại 01Cuối tháng mười, hai người chuyển qua nhà mới, Địch Lâm Thâm có loại cảm giác “Cuối cùng cũng lừa được Ngu Đào về ổ”.Ngu Đào vùi trong phòng sách đọc sách, sau khi lên đại học, thời gian thật sự dư dả không ít, ngoại trừ cần phải đọc SGK, phần lớn thời gian Ngu Đào đều đặt trong việc đọc sách ngoại khóa, bởi thế mỗi tháng Địch Lâm Thâm phải ít nhất lấy ra bốn trăm tệ để mua sách trên mạng cho Ngu Đào, đương nhiên, phải là vào lúc đang giảm qua Địch Lâm Thâm không thấy có gì không ổn, Ngu Đào không có ưu thích xa xỉ, mỗi ngày đều đọc sách, gảy đàn ghi-ta hát bài hát, cũng không hay thích ra ngoài, tổng thể vẫn khá trạch. Trừ khi có bạn hẹn, hoặc Địch Lâm Thâm dẫn cậu đi đâu, không thì tình nguyện ở lên đại học, hai người vẫn chưa hoàn toàn thư giãn, họ còn phải xuất ngoại học nghiên cứu sinh, thành tích tất nhiên không thể quá khó cửa phòng sách, Địch Lâm Thâm bưng trà sữa vào.“Nghỉ ngơi một lát đi.”Trà sữa là đặt thức ăn ngoài, từ lúc dọn ra ngoài, hai người không biết vào bếp đều dựa cả vào thức ăn ngoài để sống, ngẫu nhiên thì về nhà cải thiện thức ăn Đào cũng từng đề nghị, nói mình có thể học nấu cơm. Nhưng bị Địch Lâm Thâm từ chối, Đào Đào của hắn, sao có thể nấu cơm chứ?“Ừm.” Ngu Đào để sách xuống, cắn ống hút trà sữa uống một hớp lớn, “Chơi game không?”Sau khi lên đại học, hai người liền tải về điện ngày Ngu Đào đều có thể chơi mấy ván, ban đầu độ nhiệt tình còn khá cao, giờ đã nhạt hơn Lâm Thâm lắc đầu một cái, “Không chơi, em phải để mắt nghỉ ngơi một tí đi. Tối rồi chơi với em.”Bây giờ Ngu Đào vẫn còn rất rất gà như trước, nhưng làm bạn trai Ngu Đào, Địch Lâm Thâm không có cớ gì để từ chối dẫn Ngu Đào chơi chung. Hơn nữa mỗi lần thua, đều phải tìm mười mấy lý do, vung nồi lên người đồng đội khác.“Tối mình ra ngoài ăn đi.” Địch Lâm Thâm ngồi cạnh trên ghế sô pha, đề nghị.“Được đó.” Giờ càng ngày càng lạnh, ra ngoài ăn một bữa ấm áp cũng không thế chạng vạng, hai người liền cùng nhau ra nói ăn gì cho ấm, lẩu đương nhiên là sự lựa chọn có một không người chọn lẩu Bắc Kinh, nước dùng ngon, thanh đạm không kích thích, hợp với cái mùa dễ nóng trong người ăn vui vẻ, có người gọi Địch Lâm Thâm một Lâm Thâm quay đầu nhìn, là Dương Tri của ngành tích Dương Tri không tệ, còn là hoa khôi trường họ lần này, là đối tượng theo đuổi của không ít nam qua cảm giác mà Địch Lâm Thâm đối với cô ấy cũng bình thường, con gái đẹp tất nhiên là tốt, nhưng lòng dạ quá nhiều, thì chẳng còn có ý.“Tình cờ thật đó.” Dương Tri bước tới, cười vừa rụt rè vừa dễ Đào nhìn thấy cô ấy cũng không quá vui vẻ, cô nữ sinh này từng đưa thư tình cho Địch Lâm Thâm, còn bị cậu gặp Lâm Thâm cảm thấy Dương Tri nhiều lòng dạ, ngoại trừ thái độ với người khác bình thường ở ngoài, còn lại là chuyện cô ấy tỏ tình với đại học, thư tình giờ đã không còn lưu hành nữa. Thích một người muốn tỏ tình, dũng cảm chút thì nói thẳng ngay mặt, quanh co gọi điện thoại, nhắn tin vân vân cái gì cũng có thể nói, xấu hổ chút, thì có thể nói thông qua bạn. Mà cô gái như Dương Tri, nói ngay mặt với hắn là chuyện khá bình cô ấy lại chọn đưa thư tình, còn là ở nơi nhiều người đang tan học thế dù cho cuối cùng có được hay không, chỉ cần hắn nhận thư tình, vậy chuyện sau này sẽ phải mặc cho Dương Tri bịa. Cho dù không bịa, lúc người khác nhắc tới hắn, cũng sẽ nghĩ đến Dương Tri, tiếp đến sẽ nghĩ họ có quan hệ gì đấy. Nếu hắn sáng tỏ trước mặt mọi người, sẽ có vẻ hắn đang chuyện bé xé ra to, hoặc không cho con gái mặt mũi. Nếu không nói, vậy hắn chẳng khác nào làm người câm ăn thiệt ruột hơn là hôm đó Ngu Đào đến tìm hắn, họ muốn cùng đi xem phim. Thế nên bị Ngu Đào nhìn mà lúc đó hắn thông minh, khẽ buông tay, làm đồ ăn vặt Giả San San nhờ hắn đem cho Ngu Đào “không cẩn thận” rơi xuống đất. Vì thế hắn xoay người lại nhặt cái túi, rồi giả bộ như mới thấy Ngu Đào, tự nhiên nhặt túi lên, mượn cơ hội bỏ qua Dương Tri, cười đi về phía Ngu Đào, nói “Không chú ý, làm rơi đồ ăn vặt Giả San San đưa cho cậu. Đi thôi, phim sắp mở màn rồi.”Địch Lâm Thâm trải bậc thang của mình rất bằng phẳng, Ngu Đào cũng cho hắn mặt mũi, không nói gì liền đi theo Địch Lâm đầu xem phim xong, ăn bữa cơm, Địch Lâm Thâm chọc cậu vài câu, chuyện này liền cho qua, không ngờ hôm nay lại gặp cô nữ sinh Lâm Thâm gật gật đầu, không nói thường hắn chẳng có tiếp xúc gì với Dương Tri, lúc hắn đi học, ngồi chung với các bạn học có mấy người ngồi, Dương Tri cách hắn rất xa. Mà thường là lớp trưởng, Giả San San và Trì Linh hoạt động chung với hắn. Theo lý mà nói Dương Tri không qua chào hỏi cũng Tri nhìn về phía Ngu Đào, cô từng gặp Ngu Đào ở trường, cũng nghe qua, Ngu Đào không phải đại học A, mà là đại học cụ thể thì cô không hỏi thăm ra được, mấy người ở Bác Minh hồi trước miệng người nào cũng chặt như vậy, cô giả bộ hoàn toàn không quen Ngu Đào hỏi “Đây là?”Khóe miệng Địch Lâm Thâm nhếch một cái, hết sức tự nhiên nói “Bạn trai tôi.”“A?” Dương Tri choáng váng, đây… đây là tình huống gì?“Có vấn đề à?” Địch Lâm Thâm hỏi.“Không… Không có…” Dương Tri đã không biết nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với chuyện có thể nghĩ đến vô số loại hình mà Địch Lâm Thâm thích, nhưng sao cũng không ngờ sẽ là Lâm Thâm cười nhạt nhìn Tri ngơ ngác nói “Cái… cái đó, hai cậu cứ từ từ ăn, bạn tôi đang chờ tôi ở đó.”Địch Lâm Thâm gật Tri đi, Ngu Đào cười nhìn Địch Lâm Thâm, “Trực tiếp như vậy có ổn không?”Địch Lâm Thâm gắp miếng thịt đã nhúng xong vào chén Ngu Đào, nói “Không có gì không ổn, không nói rõ thì sau này sẽ phiền phức.”Bầu không khí của đại học hoàn toàn khác với cấp ba, come out thì cứ come Đào cũng không quá lo, trái lại dù cho come out, bạn của Địch Lâm Thâm cũng sẽ không ít, huống chi đại học cũng không lo chuyện này cứ vậy mà trôi qua, sau đấy cũng không nghe nói Dương Tri có tiếp cận Địch Lâm Thâm gì hôm đó, Trì Linh gọi Ngu Đào, Giả San San cũng đi cùng, đây là cuộc tụ họp bất định của họ, bình thường đều chọn vào buổi chiều không có qua hôm nay Địch Lâm Thâm và lớp trưởng đều có tiết, sau khi tan học sẽ đến tìm họ, rồi cùng đi ăn cơm cà phê nóng, Giả San San cười hỏi “Cậu và Địch Lâm Thâm gần đây thế nào?”Bởi vì họ đều không trọ ở trường, nên ngoại trừ thời gian nghỉ trưa, họ gần như không chạm mặt nhiều, có muốn liên lạc thì cũng chỉ nhắn tin.“Rất tốt.” Khóe miệng Ngu Đào cũng mang theo ý tình yêu, cậu và Địch Lâm Thâm đều là người rất dễ thỏa mãn, chỉ cần làm bạn với nhau, không có gì để bới móc.“Tớ nói với cậu, ở trường tụi tớ Địch Lâm Thâm rất được hoan nghênh. Cũng may cậu ấy không trọ ở trường, không thì cửa phòng ngủ có lẽ bị gõ nát luôn.” Giả San San mặt thổn thức nói.“Khoa trương như vậy?” Ngu Đào cười Lâm Thâm đẹp trai như thế, lại ăn mặc đẹp, có người thích là chuyện rất bình thường. Thật ra Địch Lâm Thâm không phải người tốn quá nhiều thời gian để sửa soạn bản thân, nhưng bản chính bày ngay đó, mặc T-shirt thôi cũng thấy đẹp. Nhưng trong di động của Địch Lâm Thâm không có quá nhiều bạn học đại học, có thì cũng chỉ là vài nam sinh, nên cậu biết Địch Lâm Thâm được hoan nghênh, nhưng không biết lại được hoan nghênh đến thế.“Còn khoa trương hơn nữa đó.” Trì Linh cười nói “Địch Lâm Thâm bình thường không tiếp xúc với nữ sinh, nữ sinh bên người chỉ có hai người là tớ và San San có thể nói chuyện được với cậu ấy. Sau đó tụi tớ liền bị coi thành bạn gái cậu ấy, còn có nữ sinh tìm tụi tớ đàm phán nữa.”“Các cậu không sao chứ?” Ngu Đào hơi lo San San lắc đầu một cái, “Không có gì, nữ sinh đại học mà, không như mấy cô nhóc lưu manh thời cấp hai cấp ba, tố chất vẫn cao, sẽ không đánh nhau. Nói rõ là được.”Các cô bị chặn khoảng sáu bảy lần, nhưng đối phương không có ý xấu gì cả, nên cũng không sao.“Vậy thì tốt, thêm phiền toái cho các cậu rồi.” Ngu Đào hơi ngại.“Không có gì, đều là bạn bè mà, chỉ là muốn xả tí thôi.” Trì Linh không để ý lắm.“Nhưng nói đi nói lại, gần đây Dương Tri cũng không quá để ý Địch Lâm Thâm nữa.”Giả San San nói. Các cô không biết là tình huống gì, nhưng mọi khi nếu ăn cơm trưa,Dương Tri đều sẽ tìm cách ở chỗ gần họ nhất, đi học dù không thể đến cạnh Địch Lâm Thâm, thì cũng sẽ không cách Địch Lâm Thâm bao xa. Gần đây trái lại thấy lạ, cứ như bỗng dưng biến về mối quan hệ bạn học bình Đào cười cười, nói “Có hôm tớ và Lâm Thâm ra ngoài ăn cơm, gặp phải cô ấy, Lâm Thâm nói thẳng tớ là bạn trai anh ấy, có lẽ hù dọa cô ấy rồi.”Giả San San gật đầu, “Thế cũng tốt, đỡ phải phiền phức.”Trì Linh nhìn Ngu Đào một chút, cười hỏi “Cậu và Ninh Phi thì sao? Không có ai theo đuổi à?”Ngu Đào và Ninh Phi mặt mũi không tệ, gọn gàng sạch sẽ, theo lý mà nói cũng có thể rất được người khác thích. Hai người lại không thể tùy tiện nói xu hướng tính dục của mình ra cho người khác, nên có con gái không biết thích họ cũng rất bình thường.“Không có đâu.” Ngu Đào cười này thật sự không có, hai người không trọ ở trường, nữ sinh có thể tiếp xúc cũng chỉ ở cùng ngành cùng khoa, mà những nữ sinh ấy hình như hứng thú với việc học hơn, hiện không nghe nói có ai thoát ế.“Ninh Phi còn chưa tìm bạn trai?” Nhân lúc Ninh Phi không ở đây, Trì Linh cũng hỏi nhiều một câu.“Không.” Ngu Đào nói “Cậu ấy còn rất hưởng thụ cuộc sống độc thân.”Ninh Phi bị cảm, rất nặng, nên về nhà nghỉ ngơi, hôm nay cũng không San San suy nghĩ chút, nói “Điều này cũng đúng, độc thân mà, có cả một cánh rừng lớn cho cậu ấy chọn. Như cậu và Địch Lâm Thâm, là đang treo nhau trên cây, bỏ hết cả cánh rừng.”Chuyện này mỗi người mỗi thấy tốt, ai cũng có ý của riêng mình. Chỉ cần mình nguyện ý, độc thân cũng được, xác định quan hệ cũng được, đều nên được tôn xong vấn đề yêu đương, ba người liền kéo qua những chuyện khác câu được câu không. Mãi đến tận khi Địch Lâm Thâm và lớp trưởng tới đây, mới cùng nhau rời khỏi tiệm cà phê.

sau khi học bá mất trí nhớ